Và dễ sống hơn một chút. Tôi đã viết cái truyện Mất và tôi cũng tính hoài đến những chuyện như thế này, chẳng bất ngờ nếu xảy ra. Chỉ một tiếng quát lại thôi, chúng sẽ run bắn vì bất ngờ.
Nhưng con chim tung cánh trong lồng không thể rộng dài như giữa bao la trời đất. Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú. Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy.
Chúng ta luôn bị lừa và phức tạp hóa vấn đề (như một sự vô lí một cách hợp lí của đời sống) bởi ngôn ngữ và những cái tên. Tự dưng mẹ lại ra giá. Thế mà rồi cũng ngủ được.
Xã hội loài người thì phải như thế. Nơi mà vì đã nhiễm sự thờ ơ, chẳng ai ủng hộ anh. Chẳng vay chẳng nợ ai trên đời cả.
Còn sau khoái cảm của hạnh phúc là nhẹ nhõm. Hôm nay nó lại đến báo với bác là cháu không đi học cả buổi. Ông anh nhảy xuống bể lạnh, tôi thò chân xuống, ông anh bảo lạnh đấy, tôi liền sang bể nóng.
Luôn được vận động, luôn được tiếp xúc. Những cái tát của cát. Dù nó không được kể một cách hấp dẫn thì nó cũng có cái gì đó mơi mới.
Bạn nghĩ tôi đang xin cái thiện ở những người nghèo khổ hoặc giàu có và đều ngu dốt ư? (Xin đừng tự ái. Nên phản ứng lại chính bằng sự ù ì và chây lười. Oan không kém từ đạo đức chiếm đến hai phần ba dung lượng thuật ngữ đạo đức giả nên vì chữ giả mà bị ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng.
Dành thời gian cho nhiều việc chả ra việc gì, tôi vẫn là một thằng anh không xứng đáng (chừng nào nó chưa hiểu tôi) vì không quan tâm đủ đến nó. Lúc này, mục tiêu của bạn chỉ là viết, gõ và gửi lên mạng cho xong một giai đoạn. Bác tôi bảo: Chào chú đi con.
Vài hôm nay chưa nghe (mấy buổi sáng bác bận đi đưa thiếp cưới) lại đâm nhơ nhớ, chờ chờ. Có lần bạn tự hỏi hay bạn làm thế để có cớ không phải đi học. Mình không thích từ vàng nghĩa vật chất.
Nhưng lí trí không cho phép. Qua bao nhiêu mệt mỏi, đây là lúc để nghỉ ngơi. Tài năng của người nghệ sỹ mới quyết định cái hay chứ không phải do mục đích, đề tài hay cái cảm giác khi sáng tác.