Một khuôn mặt ai ai cũng có. Cho dù thực tế và lịch sử vẫn không đào thải hết những coi người đáng bị coi thường. Mắt và đầu đau đã thành nhàm.
Cũng không thể bít không cho cát chảy khỏi khoang thiện, vì cái thiện trở thành một cái tên vô nghĩa và bạc bẽo khi đánh mất cảm giác về cái ác. Tôi nói: Con mèo ở trên này rồi. Nhưng lại không muốn mất bóng nên chuyền sang cho bác.
Vừa đi bộ với bác bạn vừa hơi bực. Đúng là chuyện thường. Từ lâu, trong bạn có một nhà đạo đức và một nhà hiện sinh.
Hoặc khi lũ trẻ đã lớn, mọc ra những gai góc ương ngạnh và sẵn sàng làm liều, khó có thể đấm như bị bông, họ không ngại cãi vã nhau. Mai sau, nếu tôi sinh con, khi đến một tuổi nào đó, tôi sẽ viết bản kiểm điểm về lỗi của mình cũng như thế hệ mình. Tiếng tít tít vẫn rót vào tai bạn, khe khẽ khe khẽ.
Nó nhét vào cặp, cái cặp là lạ, và bảo có khá nhiều thư trả lời. Mỗi khi bác muốn tìm đến một sự tự thanh minh, tự an ủi, một sự giải thoát khỏi bộn bề, khỏi nỗi cô đơn dù mỗi ngày giao tiếp với cả chục cả trăm người. Cuộc mua bán giữa chúng ta cần được giữ bí mật.
Bởi vì, nếu họ ác thì bất cứ ai, thiện hay ác hay trung dung, đều có thể bị họ tiêu diệt như những con tốt thí trên bàn cờ, khi cần. Mất chứ không phải biến mất. Vì những chủ thể đó va đập với đời sống lịch sử nhiều nhất.
Nhà văn nhắm mắt lại. Dù biết đằng sau chúng không ít sự nhì nhằng. Thôi, không cần lăn tăn cho mệt.
Hơn nữa, bạn chẳng ăn đủ một lượng calo cần thiết để giấc ngủ được béo tốt. Hãy để bác nói, đôi khi nói là một cách giải toả tốt. Lại không đủ minh mẫn để xử lí những vụ tiếp theo.
Chúng tôi thương hắn, thương gia đình hắn. Bởi chúng còn huỷ hoại khiếp hơn cả âm thanh. Hoặc hắn cảm giác mình giả dối trong những khi dùng sáng tạo nghệ thuật để phục vụ đời sống tầm thấp; cũng như những lúc cảm giác sống gượng như thế chỉ để có cơ hội đạt đến những tầm cao nghệ thuật.
Họ đã phấn đấu và họ muốn được yên ổn với thành quả. Đó là ham muốn của kẻ thất học khi kiến thức giáo khoa của hắn chả có gì. Thời gian đã dạy con người bài học yêu thương.