Một thứ gì đó mà không phải thuốc ngủ quá liều. Mặc dù cả cái trạng thái đào sâu vào bản chất, luôn luôn tìm tòi, âm ỉ khao khát nói ra cũng cũ; nhưng khi tự thân nó tìm ra được những bản chất có vẻ bản chất nào đó thì nó mới. Bạn phải xin lỗi những con lợn và sự vô tư của chúng để gọi những khán giả loại này là những con lợn.
Chấp nhận để tỏa sáng át đi vùng u tối đó. Bạn hiểu tại sao trong những cuộc chiến, những mưu đồ chính trị, dân chúng chỉ hoàn toàn là những quân cờ thí tính về mặt số lượng. Nhưng rồi anh cũng chấp nhận.
Họ ngộ nhận những thông tin mà người lớn tuổi có cơ hội biết nhiều hơn là tri thức ròng. Đời, nghệ thuật, người… thật luẩn quẩn. Ô, cái cảnh này bạn đã gặp ở một giấc mơ đã cũ.
Dù sao nó cũng được tổ chức cả một cuộc thi đặt tên trên báo. Về nhà, bác bảo cháu: Cháu lành quá. Anh chàng bên cạnh khá hiểu biết về bóng đá, cũng không nói nhiều, một người tương đối dễ chịu.
Cây ở mỗi phố đều đẹp một kiểu. Thế nên, bạn sẽ sống, sẽ sống nữa để khám phá mình. Tiếng ô tô cạ mặt đường và tiếng còi sằng sặc của nó lấn át những tiếng xích líp xe đạp và động cơ xe máy.
Trong thời gian cần để nhớ ra việc mình đã làm 2 tiếng trước, thì viết, để đỡ tiêu hoang đêm. Hôm trước tôi khóc, hôm sau tôi đốt. Điều đó càng làm họ lấn tới, họ không hề coi viết là một công việc.
Trong đời sống có lẽ chẳng bao giờ có những sự kỳ lạ, khác thường ấy. Hoặc khi có ai gọi điện đến gặp vợ lại than một câu về sự về muộn liên miên của vợ. Ta không cần quan tâm cá bé cá to, miễn là ta đang câu cá, ư? Không đúng! Giá mà ta biết thế nào là cá to.
Khi được tôn trọng như thế, còn cách nào khác là cố mà muốn sống và yêu đời sống này. Có thể lúc đó, chàng ta đang vừa trộn vữa vừa miên man với một đôi mắt thảng thốt nào đó vô tình va vào mắt giữa phố ban sớm. Thế là sáng xách xe đi rồi lẻn về nhà ngủ hoặc viết.
Rồi không thèm biện minh hoặc lí giải từng bước chuyển động vô nghĩa vẫn đều là chơi. Đó là hạn chế của bạn. Nghệ sỹ tưởng nhiều vẫn ít.
Xét cho cùng, bạn đâu có cần gì cho mình quá xa xôi hơn những khung cảnh đầm ấm ấy. Bạn thử phân tích kỹ hơn sự lạc lõng của mình trong thế giới này. Bạn không hiểu sao bạn lại có thể hét được to thế dù bạn đang đau họng nói không ra hơi.