Và câu chuyện may mắn vừa rồi là một món quà vô giá đối với tôi, nó quý hơn tất cả những điều khác. Rồi tôi xin được làm bảo vệ ở một khách sạn hạng sang khác. Trong khi Max đạt được những thành công và hạnh phúc tràn đầy trong cuộc đời từ sự khởi đầu vô cùng khó khăn, từ hai bàn tay trắng, thì Jim lại không thể làm được điều đó, lúc khởi đầu ông đã được cuộc sống ưu đãi rất nhiều.
Nott bắt đầu ý thức được sai lầm to lớm của mình. Hai sự thật đó rõ ràng là rất mâu thuẫn nhau, nhưng sau khi thực hiệc những điều vừa rồi, thì sự mâu thuẫn đó đã biến mất. Cuối cùng nó dẫn anh đến một cái hồ thật rộng.
Anh ta dự định sẽ tìm hỏi thêm một số người khác vào ngày hôm sau. Sid cố vỗ về giấc ngủ của mình. Ở độ tuổi sáu mươi, sau bao thất bại đắng cây và tuyệt vọng, ông vẩn nở được một nụ cười hồn nhiên.
Nott nhận ra rằng mình chẳng thể nào hỏi thêm được gì nữa, vì thế anh ta leo lên ngựa quay đi và quyết đợi đến ngày hôm sau. Anh biết rằng ở khu rừng Mê Hoặc, tất cả các sinh vật và ngay cả rất nhiều loài vật không có sự sống khác cũng biết nói. Nott thật sự chán nản.
Ngược lại sự may mắn thật sự là do chính cậu tạo ra, nó phụ thuộc vào cậu. Jim ngừng lại hít một hơi dài. - Bình tĩnh, bình tĩnh nào! Để ta giải thích cho mọi người rõ thêm.
Thế ngày mai chàng sẽ làm gì đây? Biết đâu còn có những việc rất cần thiết mà chàng chưa làm thì sao? Chàng đã làm việc suốt đêm để dự phòng cho điều đó. Đám lá ấy mơn man thật nhẹ bàn tay ông như muốn mời gọi sự chú ýcủa ông. Ta là Ston - Mẹ của các loại đá - Bà bực bội sửa lời Sid - Chắc ngươi lại là một hiệp sĩ đang đi tìm.
Và điều này mang lại cho chàng một cảm giác dễ chịu, làm cho chàng ít còn phải bận tâm lo lắng về những điều khác nữa. Hãy cắt bớt những nhánh cây chết và lá khô đi. Từng luồng gió lạnh luồn qua những gốc cây to như muốn báo hiệu đêm nay là một đêm không bình yên đối với hai hiệp sĩ.
Không khó khăn gì mấy Sid tìm ngay ra được khu đất đó. Sid bắt đầu leo lên ngọn núi cao sừng sững trước mặt. Nó chẳng có giá trị gì đối với ông hay với bất cứ cư dân nào trong khu rừng này.
Vì quá nôn nóng, anh không còn màng gì đến sức lực có hạn của con hắc mã. Tôi không hề nghĩ rằng đó là một câu chuyện vô bổ. Nott đã từng nghe nói về Bà chúa hồ.
Vì vậy hãy giữ im lặng và đi đi. - Có chắc là ông đang không nói dối ta không? Hay là ông đã nói với gã Sid - hiệp sĩ áo trắng cưỡi con bạch mã - về cái cây đó rồi! - Khoan đã, thưa Người.