Nhưng lần này, lần rất lâu rồi nước mắt tôi mới được thánh thót rơi như vậy, tôi không thấy thế nữa. Khi mà tôi lạc loài. Đôi lúc họ quá mệt mỏi và dồn nén đến độ không nhận thức rõ hành động của mình.
Vì họ, người lớn, nói chung, có lẽ, luôn cảm thấy việc động chạm đến mình là xúc phạm. Cái chính là tớ đã cho cái vỏ kẹo vào túi và anh chàng chắc cũng nhìn thấy. Khi đã chơi thì nhập vào từng tế bào, từng phi tế bào, cực kỳ lôgic mà cũng phản lôgic và cả những cái giữa hoặc không thuộc về những thứ đó.
Bạn từng lấy viết làm phương tiện, làm một thứ bầu bạn qua ngày. Chụp xong lên chiếu đánh chén ngắm ngó người ngợm phố phường. Nhà văn trang trí bốn bức tường bằng những dải lụa và giấy dán dịu màu.
Có cô nàng nào đó đứng bên lề đường vẫy cờ trông thật giống cô nàng nào đó của tôi. Cố nhé, cố học cho xong 2 năm rồi tha hồ, tha hồ… 2 năm. Chính nó làm bạn đau không ít.
Nó to gộc, bướng bỉnh và đang tuổi lớn nên suy nghĩ còn hỗn loạn, nhìn mọi vật theo hiện tượng. Ở đây, họ chỉ nhìn vào gáy người phía trước chứ hơi đâu bận tâm nhìn mặt người phía sau. Sao ông không tự viết lấy rồi tôi sẽ mạo danh ông.
Khi mà bạn rời xa căn nhà phía trước là con mương ăm ắp nước. Lúc tôi khóc, mẹ khóc. Bạn mơ cái gì đó về bóng đá, cái này thì bình thường.
Biết chỉ để biết mà thôi. Vật chất? Bạn đâu có. Tốt hơn là nên nhập vai.
Một cái Dream khoảng mười bảy triệu. Thảo nào mà người ta khát hiện sinh. Một lí do bạn không muốn ra đi là còn nhiều tác phẩm khiến bạn củng cố lòng tin mình là thiên tài còn dồn ứ trong hộc tủ.
Tôi viết chữ BÀI LÀM theo ông ta dạy. Tuỳ theo hành động của đứa nào chỉ có thú tính, đứa nào còn tình người mà tôi chém bằng lưỡi dao hay bằng sống dao cho đau buốt mà tỉnh ngộ trong cảm giác sợ hãi khi đứng vào hoàn cảnh của kẻ bị tàn sát. Lăn về đâu? Mình chẳng biết.
Đời sống luôn cần những sự dung hòa. Thôi rồi, chậc, lại mơ, bạn biết. Tự giác làm một số việc.