Khi họ coi bạn là một đứa trẻ con thì thật khó thở nếu cứ giữ bộ mặt đạo mạo làm gì cũng quang minh chính đại của một quân tử. Đau hơn, dằn vặt hơn mà làm gì. Ô, cái cảnh này bạn đã gặp ở một giấc mơ đã cũ.
Trong quá trình ma sát hỗn loạn cũng tự nảy sinh năng lượng nhưng không tích lũy sẽ không có bước nhảy đột biến, dễ tiêu hao và không xác định được quỹ đạo, sẽ phụ thuộc vào rủi may. Bắt đầu sắp đặt đến thái độ. Có lần bạn tự hỏi hay bạn làm thế để có cớ không phải đi học.
Nó khờ như một anh nông dân khờ chứ không phải một chàng thư sinh. Thật ra đôi lúc chúng ta hiểu nhau. Viết những điều này ra còn nghĩa lí gì khi không thay đổi được cục diện? Vấn đề là cục diện còn có thể thay đổi được.
Bạn lại muốn lưu lại. Nhưng họ đã quên sự bất bình ấy và cũng chẳng tìm ra được những cái đúng đắn, hay ho đôi lúc lạc vào trong những giáo điều vô nghĩa-như khi sục một chiếc vợt xuống mương nước toàn cá lòng tong đôi lúc cũng tình cờ vớt được một con cá đẹp. À, trước khi kể tiếp chuyện hôm qua thì tôi đốt.
Ngồi một tẹo thì một ông nữa mở cửa vào, phủi nước trên các ghế và trèo lên một cái, ngồi bó gối. Còn điên hoặc chết ư? Nói dối. Toán và Lí tôi vẫn xếp hạng làng nhàng.
Nó bắt chước tôi, dần dà cũng thành của nó, tôi chả nhớ tôi bắt chước ai. Và anh tìm đâu ra những người tài ủng hộ khi những vị chủ tập đoàn chó ngao kia là những kẻ trọng dụng người tài hơn bất cứ chính phủ nào. Bác gái hỏi: Đau à con? Hơi thôi ạ.
Càng trưởng thành thì bạn càng dung hòa được điều đó. Tất nhiên là bạn ác theo cách mà pháp luật không sờ gáy hoặc đủ tài để khi pháp luật sờ gáy, ông chủ chó nào đó đến hót bạn ra. Nhưng sống vì điều gì, có lẽ chẳng mấy ai rõ.
Bạn vừa đi, vừa nghĩ, theo mạch câu chuyện dở dang đang viết này, thường là thế, thằng em ngồi im sau lưng, nên tí là đến nơi. Bằng cách chung sống với nó và tìm cách diễn đạt nó. Có gì thì mẹ mới giúp được chứ.
Cũng có người trong số họ rất tự tin rằng mình hiểu hết, biết hết. Vừa xem bạn vừa lan man với những ý nghĩ như thế. Những thứ chưa đến ấy đem lại biết bao nhiêu khoái cảm.
Bạn giật tung hết dây nhợ, mặc kệ máu tứa ra. Không, cháu chẳng bao giờ bắt xã hội thích nghi với mình, cháu luôn thích nghi với xã hội hiện tại, nếu không, với cái đầu hỗn độn của cháu, làm sao cháu vẫn hiền lành được, vẫn cười được trong những bữa cơm và vẫn sống dù cái chết là thứ xoa dịu nỗi đau không tồi. Đầu và da mặt bạn mát lạnh.