Hãy vừa tưởng tượng vừa ghi nhớ để khi có cơ hội sẽ nhai lại nó bằng câu chữ. Tôi có vấn đề về xoang, mũi hơi khó thở, ăn nóng, ăn cay là chảy nước. Ăn xong lên giường nằm, nghỉ tí để chuẩn bị viết.
Tôi bảo than cũng là nhập ngoại. Và càng dễ hoà vào cái từng làm họ thấy khinh bỉ và bất lực. Tôi là con thú hoang đã chấp nhận cuộc sống cầm tù của con người trong xã hội.
Cháu phải sống để những người bạn của cháu không bị cuộc đời làm thoái hóa, biến chất. Còn khoảng tháng nữa mới mua được quyển tạp chí hội họa tháng trước. Cũng may chị có nhiều bạn, tôi cũng gặp vài người, bạn tốt.
Nhưng cũng lo, dễ nó copy phần bề ngoài hạn chế bộc lộ của tôi thì nhiều mà tiếp nhận cái cởi mở bên trong thì ít. Đúng vào lúc họ cần một niềm tin. Đôi lúc, định kiến giúp phong phú không bị lợi dụng biến thành một thứ rỗng tuếch, sa đọa.
Mà em lại chẳng thể sưởi ấm hết hồn anh. Tôi như một con thú bị bầy đàn xua đuổi vì không ăn thịt. Những người sẽ bảo vệ, giúp đỡ anh cũng như anh bảo vệ, giúp đỡ họ.
Hơi hơi nghĩ biết đâu dây thần kinh nào đó đã trục trặc và bạn phải nghe tiếng tít tít suốt đời như gã thuyền trưởng trong Peter Pan bị ám ảnh bởi con cá sấu đồng hồ. Rồi lại sợ hãi, ân hận, hối lộ nó đừng mách. Nhưng không giệt được dốt (sự trì trệ của hiểu biết), không biến cái cảm xúc tức thời ấy thành ý thức rõ rệt thì chúng sẽ nhạt đi.
Bạn xoay bên này thì ông anh nghiêng bên kia, như vô tình mà như giấu giếm. Nhưng để có được những bước đi đầu tiên của một đứa trẻ bị buộc (hoặc tự buộc) vào mình thứ nặng hơn cơ thể nó nhiều lần, ta đã phải vắt hết sức. Hoặc chúng sẽ nổ tung khi dại dột nhảy vào cái tiềm thức như một đống rác dữ kiện khổng lồ.
Hiếm người thấy đỏ mặt. Bao người làm được sao mi không làm được. Không hy vọng những ký ức không bị xáo trộn hoặc nhầm lẫn.
Và nhận ra khi sức khỏe không cho phép thường xuyên đá bóng, đầu bạn mệt hơn rất nhiều. Và cô bạn ấy phá lên cười. Nhưng bạn vừa tập thể dục vừa lo quên béng mất chúng.
Bởi vì, hắn có thể bỏ qua đạo đức, sự thật khách quan, để điều khiển suy nghĩ theo cách mà hắn muốn, có thể làm chủ nội tại nếu thực sự lựa chọn cách sống hoàn toàn làm chủ thế giới. Nhưng chuyện sẽ hay đấy, đâu chỉ có dở òm như đoạn vớ vẩn này. Tạo ra sự xuất hiện những con người hiếm hoi ấy phải là một nền giáo dục chung hết sức đúng đắn.