Lũ sư tử trông thật già nua và hốc hác. Cả hai trạng thái đều như cơ thể không phải của mình. Đó đúng là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn.
Hy vọng, cái này có thể giúp gì đó cho giấc ngủ của bạn. Và những miếng mồi lạ mà ta chưa từng biết. Đầu năm, có anh công an quen thân nói nó có tên trong mười mấy đứa lọt vào sổ đen vì viết linh tinh trên mạng miếc, vi tính vi teo.
Dù mọi người đang đợi cơm ở nhà. Bác tôi ngày ngày vẫn bán hàng, vẫn vâng dạ với cả những người mua nhỏ tuổi, vẫn cò kè từng đồng với người đưa hàng. Tôi định chờ mẹ bảo: Mẹ cho con thôi học nhé.
Và ta chỉ là những họa tiết trang trí cho bức tranh vĩ đại mà hắn vẽ ra. Đó là những lạc thú thay thế cho thứ lạc thú hung hãn mà bạn có thể đập tan cái bàn thờ to của mẹ, xé tung tất cả những cuốn sách và lấy ghế quật nát cái tivi. Tôi chỉ ủng hộ dân chủ và những anh có vẻ hợp với chiêu bài dân chủ của tôi.
Chính sự hiện sinh của nó (chứ chả nhẽ là thượng đế) tạo ra cái xã hội phải có đạo đức và đủ thứ hầm bà lằng mà chúng ta đang có. Ngheo! Ngheo! Họ đang gọi con mèo, dưới tầng. Nhiều khi đã chán tên sêri NGOÁY MŨI nhưng ngại đặt tên khác.
Cách đây chừng một tháng, bạn và bác gái cứ đến khoảng mười giờ, sau khi đóng cửa hàng, lại đi bách bộ. Cả nhà bảo: Trật tự ở Hà Nội làm tốt hơn. Cũng như tự tìm thấy động lực trong lúc động lực chưa tìm đến với mình.
Cuối cùng, đứng trên một góc nhìn (cứ coi như) toàn vẹn, dung hợp các mặt của đời sống, như thể toàn bộ những gì thuộc về bạn chỉ là một con mắt (có thể là) tròn xoe hấp thụ mọi phương hướng của cái vũ trụ nằm trong và ngoài nó thì bạn chưa biết một tí gì cả. Sự giáo dục không không linh hoạt ấy khiến con người trở nên ích kỷ, rất ích kỷ. Phát thanh viên cười: Người ta quan niệm dự báo là phải đúng.
- Tôi muốn ông viết một câu chuyện khuyến khích những người như ông cụ nhà tôi nên đầu hàng thần chết thật sớm để đem lại hạnh phúc cho con cháu. Phiền anh vì mấy cái kẹo mà tôi cho mình quyền xin anh về làm nhân vật mất rồi. Vào ngủ tiếp đi con.
Chậc, kể ra dài phết. Còn kiêng nể làm gì, họ hiểu nhau khá rõ rồi. Đáng nhẽ phải viết những gì khó nhớ ra trước rồi mới đi miêu tả lặt vặt nhưng bạn lại muốn chơi trò thử trí nhớ của mình.
Và không phải chi li từng đồng với những người xa lạ. Chơi là lắng nghe, quan sát, cảm nhận không sót một thứ gì. Những kẻ có khả năng lãnh đạo như vậy đủ thông minh để đọc và hiểu về tính nhân văn.