Nhưng tôi càng lớn tuổi thì lầm lỡ càng ít đi và có khi còn muốn tự vỗ vai mình nữa. Bây giờ tôi đánh quần với thằng cha mà hồi trước chưa trông thấy tôi, y đã nhe nanh ra chỉ chực cắn. Công việc của hãng chúng tôi có từng mùa.
Và cậu nảy ra một ý rất mới. Bạn nhận thấy rằng nó gần như bức thư trên kia. Như vậy, khi coi lại, mau và dễ thấy hơn.
Khi chúng tôi cậy ông đi Nữu Ước, nhiệm vụ không phải dễ mà ông đã thành công được một cách đáng khen; hãng lấy làm vinh dự lắm. Đời vợ chồng, hết ngày này qua ngày khác, chỉ là một chuỗi những tiểu tiết không nên thơ. Tôi nói với ông rằng ông đã chỉ bảo với tôi rất nhiều, và tôi nghe nói mà mê.
Pullman chú ý nghe, nhưng chưa tin hẳn. Nhưng chúng tôi phải thú rằng điều đó khó thi hành lắm, khi xe cam nhông của ông tới vào cuối giờ làm việc buổi chiều, như ngày 10 tháng 11 vừa rồi. Như vậy có lầm lỡ một chút cũng không sao.
Tan giờ học, cậu phải kiếm tiền bằng cách lau cửa kính một tiệm bánh mì và lượm những cục than vụn mà những xe chở than để rớt trên đường. Thiệt là một cuộc đâm chém vô lý và vô ích. nhưng người ấy cảm thấy gì lúc đó? Hài lòng như bạn không? Và cái giọng gây gổ, thái độ cừu thị của bạn có làm cho người ấy muốn hòa giải với bạn không? Woodrow Wilson nói: "Nếu bạn đưa hai quả đấm ra nói chuyện với tôi, thì bạn có thể tin chắc rằng tôi cũng đưa ngay hai quả đấm ra với bạn liền.
Tới mùa hết việc rồi, chúng tôi không có đủ công việc để cậy ông giúp. Ông thân ông làm thợ rèn và hồi nhỏ ông học ít lắm. "Ông trả công tôi; vậy tự nhiên tôi phải làm vừa ý ông.
Tức thì mặt trời biến sau đám mây và gió bắt đầu thổi mạnh như bão. Và cho tới nay, ông vẫn còn sốt sắng giúp đỡ đoàn của chúng tôi. Chính ra, dù ông có ý tưởng đó, tôi cũng vẫn có gan dùng ông.
Nào "lấy làm quý hóa lắm", nào "mang ơn ông vô cùng"). Nhưng sự nén lòng giận đó đã có kết quả tốt. Tôi không nói chuyện tôi cho người khác nghe nữa và ráng hiểu những nỗi lòng của người khác.
Trong những cuộc tình duyên bất hạnh đó, có bao nhiêu cuộc rẽ thúy chia loan, vì những bi kịch hẳn hòi? Tôi cam đoan là ít lắm. Những tai họa đó có thiệt hay tưởng tượng cũng vậy, loài người bao giờ cũng thích được người khác thương tới mình: Cũng không phải để phàn nàn nữa, mà để giảng giải cho người bán hàng nghe, nhưng người này chưa nghe, đã ngắt ngay lời: "Chúng tôi đã bán cả ngàn bộ đồ thứ đó, mà chưa hề có ai kêu nài chi hết".
Ông trả lời bằng mấy dòng sau này: Ông có thể trở về Philadelphie. Một cách đối đãi như vậy làm cho người ta vui lòng tự sửa mình.