Thi thoảng vẫn bình luận vài câu. Rồi lại sợ hãi, ân hận, hối lộ nó đừng mách. Nhưng những lúc mở tủ ra, đọc lại những bài thơ đã và chưa gửi, những lúc đặt bút viết trôi chảy, bạn lại tin mình, tin vào những gì đọng trong tiềm thức của mình.
Mình không thích từ vàng nghĩa vật chất. Hồn nhiên đến đáng sợ. Nói vậy mong anh đừng giận vì tôi vô hình hoá anh.
Không hiểu sao tôi không có thiện cảm với các chú. Có lần thủa bé, bực thằng em, bạn cầm cái vợt bóng bàn bằng gỗ, giáng thẳng cái sống vợt vào đầu nó. Giải trình thế nào đây? Biển số xe không còn nhớ.
Mới dám nửa đùa nửa thật như thế. Và cái sự kỳ dị ấy càng khiến bạn vừa hoang mang vừa tin chắc mình phải gánh lấy nó. Viết từ nãy đến giờ, bạn muốn đi rửa mặt quá nhưng cứ sợ quên, bạn cố viết nốt.
Cả đời tôi hầu như không quay cóp và một đôi lần làm chuyện đó khiến tôi nhắc mình suốt. Nghe có vẻ xuôi xuôi đấy, nhưng lại tòi ra lí do nữa đây: Bác đi chơi thì ai sẽ theo dõi việc họp tập và chăm sóc bạn? Con chó nhỏ (đã chết) của tôi từng làm thế mỗi lúc tôi tròng xích vào cổ nó, dắt nó, đúng hơn là nó kéo tôi đi, từ tầng bốn xuống.
Tôi bỗng không thấy xấu hổ khi mình khóc. Tôi hơi chờ xem mẹ có ngã giá cao hơn không. Một cái cầu vồng bắc ngang hai hàng cây.
Như lấy đất ở mảng đê này đắp sang mảng đê vỡ kia. Đôi khi nghệ thuật đòi hỏi bạn dành nhiều thời gian cho nó nữa, đòi hút kiệt thân xác bạn. Sở dĩ những kẻ có tài nhưng không có thiện tâm cũng không thoát nổi bất hạnh là vì họ sớm muộn cũng bị quả báo, phản bội từ chính những kẻ thân thích, máu mủ nhất.
Mà họ lại chẳng bao giờ dành thời gian để thấy. Nước mắt ơi, mày có mất không? Khi mày mất đi, mày được những gì? Khi mày ngấm đất, muối và máu có ở lại và hơi ngọt thuần khiết có bay lên? Mày mới ứa từ trong tao ra, sao mày đã vội đi, vội đi nhanh thế? Chả phải bổn phận gì.
Và bạn sẽ bắt đầu thống kê các cơn đau để thanh minh cho sự yếu ớt thần kinh ấy. Tôi ngạc nhiên nếu nó chưa được phát minh. Tôi bảo ông anh muốn nó sục thì bấm cái nút tròn bên trên thành bể.
Tôi không muốn người ta nhìn thấy tôi khóc. Nhưng không hướng tới nó thì tôi lại thấy mình hèn hạ. Và biết rằng mình biết ít thế nào.