Ở nhà bác, chị cả khá chiều chuộng, anh họ đá cùng đội bóng, chị út hay gọi thân mật là thằng lợn này nên tôi nhiều khi thấy ấm cúng và thoải mái. Ông nhắm mắt lại, thấy khuôn mặt vợ, và tự nhủ: Người ta vẫn phải sống khi trên đời còn có người để thương yêu. Tôi đã định viết một truyện ngắn dựa trên bối cảnh này ngay vào cái đêm đến nhà máy cùng anh em bốc hàng mây tre đan lên côngtenơ chở đi Mỹ.
Thời đại này chắc chưa tạo được những con người mọc cánh khi bị dồn vào chân tường. Bằng cách hy sinh cho nó và để nó tự nhận ra điều ấy. Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi.
Đầu tiên mẹ hỏi: Con tự viết à? Tôi chỉ cho mẹ xem tên người viết ở cuối bài. Em muốn cùng anh chạy vòng quanh công viên những buổi sáng tinh mơ. Ngắm cho tới khi ông phải mỉm cười.
Tôi ủng hộ cái đúng. Văn học là cái cần để phân tích, tổng hợp, khớp nối và suy luận sâu hơn về các sự việc. Cái giấc mơ nó mất đi thì thôi.
Đó là sự thiếu hòa hợp của họ với đối tác hôn nhân. Ngheo! Ngheo! Họ đang gọi con mèo, dưới tầng. Đấy là tại ở trong môi trường luẩn quẩn.
Tôi không tự hỏi giờ này ở nhà bác mọi người không thấy tôi về sẽ làm gì. Và cố sống tốt đến chừng nào còn có thể. Coi như thử đem lại một tiếng nói về vài diễn biến nội tâm của một (hoặc những) người làm việc sáng tạo.
Có lẽ nên vào nhà vệ sinh, rửa mặt và tè một cái, bạn sẽ sảng khoái hơn và kể câu chuyện một cách khoáng đạt hơn… Nhưng không được đâu, khi mẹ vẫn thuộc về phe họ. Dù gì thì các vệ tinh của bác cũng khó biết hoặc biết cũng khó nói.
Nhưng mà chắc là ra được thôi. Bác bạn là đối thủ, là cửa ải đáng gờm nhất. Tôi nói: Cho con đi bệnh viện.
Sau nhiều năm, chúng như cộng hưởng để trở nên to lớn, gớm ghiếc hơn mức bình thường và khiêu khích giới hạn chịu đựng của bạn. Tốt hơn là nên nhập vai. Đôi khi những sự quá muộn làm đời sống trở nên vô nghĩa.
Hôm nay chị bạn ra viện. Càng ngày bạn càng thấy mình nhận thức được nó. Và trong những khoang tàu kia đang diễn ra những gì? Chắc là có một chủ tàu đang chửi kẻ yếm thế: Mày ngu như lợn.