Như vậy chắc chắn Đại tướng đau chỉ vì lo nghĩ, cảm xúc mạnh quá, thần kinh kích thích quá nên khi hết lo, lại vững bụng, vì công việc đã hoàn thành ông bình phục lại ngay. Ông bảo một nhóm sinh viên làm những chắc nghiệm mà ông biết trước rằng họ không thích chút nào hết. Dù tốt hay xấu, ta cũng phải trồng trọt trong khu vườn nhỏ của ta.
một tên phản động đầy tự đắc". Ông hiểu rằng nếu không bỏ được ba tật ấy, không thể thành công lớn. Mỗi sáng khi tỉnh dậy, tôi tự bắt tôi kiểm điểm lại mọi lý do để tôi phải sung sướng: Trong người không đau đớn; được nghe những điệu nhạc êm đẹp phát ra từ máy truyền thanh; có những bạn tốt.
Tất cả những chứng đó đều là anh em chú bác với nhau, anh em chú bác ruột". Khi sự thất bại ấy đã hiển nhiên, tôi choáng váng gần như có kẻ nào đạp mạnh vào đầu tôi vậy. Bây giờ tôi đã hết nợ, gia đình vui vẻ, ba đứa con điều ngoan ngoãn, tạo được căn nhà, sắm được chiếc xe mới và có một số tiền bảo hiểm nhân mạng là 25.
Họ bị đè bẹp dưới sức nặng của những lo lắng về quá khứ lẫn với tương lai. Cô Edith Cavell bị buộc tội chưa chấp, chạy chữa và nuôi tại nhà cô ở Bruxelles một số quân nhân Anh, Pháp và giúp họ trốn sang Hoà lan. Tôi bắt đầu hiểu rằng nhiều mục đích tôi theo đuổi từ trước chẳng bõ công chút nào hết".
Ông lão người Đức đã dại mà tranh luận với các bạn về chính trị. Carnegie bỏ ra bảy năm nghiên cứu hết các triết gia cổ kim, đông tây, đọc hàng trăm tiểu sử, phỏng vấn hàng trăm đồng bào của ông để viết cuốn Quẳng gánh lo đi. Một người thì ra vẻ đau đớn ê chề vì bị "ung thư dạ dày".
Bạn đã nghe những người thuyết giáo nhắc hoài câu ấy. Không đâu, đó là ý của ông Herbert E. Charles Darwin làm như vậy.
Thưa bạn, tôi đã có lúc phải lo sốt vó rồi. Như đã nói, tôi sinh trưởng trong một trại ruộng ở Missouri. Thì ra đã quên tắt máy thâu thanh ở bếp.
Nếu bạn cho phép, tôi sẽ giãi bày và nhờ bạn chỉ tôi cách xử sự cho phải lẽ. Tôi thấy nó thiệt là một thanh niên dễ thương, đáng làm kiểu mẫu. Nói như vậy tức là nhận với Abraham Lincoln rằng: "Phần nhiều chúng ta cho mình là súng sướng ra sao thì sẽ sung sướng như vậy".
Vậy bác sĩ Adler khuyên ta mỗi ngày làm một việc thiện. "Ngày hôm nay là ngày Thượng Đế ban cho ta. Bây giờ tôi có thể sai bảo tư tưởng để nó giúp tôi chứ không hại tôi nữa.
Thực tôi không còn thì giờ mà cũng không còn sức để lo lắng nữa". Những nhà nghiên cứu ít khi bị bệnh thần kinh suy nhược. Ông hiểu trong số các bà đó chẳng bà nào muốn bệnh cả, và nếu họ có thể dễ dàng quên được những bệnh của họ thì họ đã làm rồi, há còn đến xin ông khám nghiệm? Vậy phải làm thế nào?