Bạn không mong bác đọc lắm. Bởi vì, nếu họ ác thì mục đích tối thượng của họ sẽ là bá chủ thế giới. Đó là lẽ sống của anh và em không được từ chối nếu không muốn làm anh bị tổn thương, em yêu ạ.
Tôi cứ theo qui luật, phải nhích dần trên các bậc thang nhận thức, tích lũy để nhảy lên bậc sau. Và quyết định của tập đoàn kinh tế ấy có thể là quyết định của một con người nhỏ bé hay bị cảm khi ra mưa. Xung quanh chỉ có đổ nát.
Bạn vừa đi, vừa nghĩ, theo mạch câu chuyện dở dang đang viết này, thường là thế, thằng em ngồi im sau lưng, nên tí là đến nơi. Tôi không rõ đêm nay có vỡ giấc và người nhẹ bẫng nữa không. Ông anh nằm trong bể một lát thì thò tay bấm vào cái nút.
Hiểu biết này đến hết sức đơn giản. Gần cuối buổi, đang bê chai thì có một người đàn bà chưa già ngồi ăn ở bàn bên trái gọi giật lại: Mày ơi, dọn chỗ bát này đi. Cái đêm mà khi phóng xe trên con đường cao tốc đến nhà máy, tôi cảm thấy mình đã ngồi trên một chuyến xe du lịch và đi qua từ lúc hình như nó còn chưa mở.
Nàng muốn nói với ta vì biết ta yêu giọng nói của nàng. Đặc biệt là những đêm phải nằm, không biết làm gì với sự đau. Rồi tôi đổ nước vào đống tro tàn.
Tuổi phát dục đâm không bình thường… Bác gái giọng nhẹ nhàng: Thôi. Phim chưa hết thì vợ gã đón con về.
Bạn chẳng biết phải làm gì nữa. Không quen xa xỉ? Có lẽ nhưng không hẳn. Bởi bạn coi đây là một tác phẩm nghệ thuật có sự phối màu ăn ý giữa nghệ thuật và đời sống.
Cháu phải nghiêm khắc với mình và sửa ngay. Còn quá nhiều cái bị hiểu sai về bản chất. Tôi không để ý lắm đến chuyện lên xuống.
Ông cụ bảo ông cụ sống được là nhờ văn của ngài. Về sau, nàng là một cái gì đó mà tôi dựa vào, tôi kiếm tìm mỗi khi đến lớp. Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan.
Những bức tranh thật sự có lẽ hắn giấu ở một nơi khác cho riêng mình. Bạn vói tay tắt chuông báo thức và nằm chờ có thể ngủ tiếp. Tôi đến lớp mới, ngồi bàn gần cuối.