Đơn giản hơn, như hạt bụi bay khắp nhân gian, thành cái gì đó, rồi trở về với cát bụi, rồi lại thành hình, rồi lại tìm về chốn cũ… Nhưng mà trong cuộc phiêu lưu của nó, nó không đơn thuần gói gọn trong hai điều sinh-tử. Tán chuyện, ăn uống, đánh bài, trông xe. Bịt miệng tôi thì không nỡ (không dám nói là không dám).
Tôi không có ý định ra đi. Họ bắt đầu dùng đến quyền của tuổi tác và địa vị. Chỉ nói phòng làm bằng gỗ theo kiểu Phần Lan.
Đúng là con người đầu tiên xuất hiện không hề bị ràng buộc gì với cái xã hội chưa từng có. Và khi anh làm việc quá sức, em sẽ để con tè vào người anh. Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được.
Lắng nghe sự biến chuyển của trạng thái. Nhưng im lặng mà trong lòng ngấm ngầm khinh bỉ hay trút giận lên kẻ khác thì nhiều lúc há chẳng phải là một cách trả đũa rất hèn ư. Nhưng khi thằng ở vừa đọc vài trang cuốn tiểu thuyết mới của ngài thì ông cụ lại từ từ mở mắt và hồng hào trở lại.
Thôi thì tôi im lặng. Như cây bút không mực viết hoài lên trang giấy trắng. Dù đã được khuyến khích, động viên tinh thần bằng một kỳ nghỉ trước đó.
Khi mà bị trói lại sự tự do điều chỉnh, sự trói này lại âm thầm đồng lõa với cơn suy nhược gô cổ cả thân xác đầy hiếu động. Nhưng chỉ cần để ý hoặc trong thâm tâm họ cũng biết, họ nhận ra rất dễ dàng họ đang dần bất lực trong việc hiểu con cái và làm chúng hiểu mình. Ông anh bảo: Chưa dùng loại này bao giờ.
Bạn có thể nhảy qua con mương dài gấp hơn hai lần chiều cao của mình. Bạn xoay bên này thì ông anh nghiêng bên kia, như vô tình mà như giấu giếm. Trí tưởng tượng thì lại thừa thời gian cho những chuyến đi nhưng không đủ thực dụng để xác định xem đi về đâu cho có lợi.
Có thể đó là trạng thái của một kẻ đã thỏa mãn và nhàm chán về dục vọng hoặc một kẻ luôn phải đè nén nó. Viết ra là đem chúng đi triệt sản bớt. Bạn có thể nhảy qua con mương dài gấp hơn hai lần chiều cao của mình.
Lần khác, chúng tôi lại vào nhà ông bà ngoại tôi ở Hà Đông. Cả những ý nghĩ này cũng quá cũ. Người mẹ không nhớ nhiều về những cơn thịnh nộ khi đi họp phụ huynh về, đứa con chỉ được học sinh tiên tiến hay nó được học sinh giỏi nhưng vẫn có lần nói chuyện trong lớp hoặc có môn chưa đạt yêu cầu.
Bây giờ, hãy trở lại là bạn. Hoặc viết những áng hùng văn ca tụng, trang điểm cho lòng nhân từ, anh hùng của tôi. Tôi khóc vì những câu hỏi tâm thức như thế sau cả chục năm làm tôi mệt mỏi.