Mọi người bảo bạn hiền lành. Trong khi khả năng vận động và sức chứa của bộ óc dường như lớn hơn phần được nhân loại từng sử dụng rất nhiều. Nhưng thường thì ngoài đôi lần sực nhớ bạn không phải là một súc gỗ đó ra, họ quên khuấy con người cần những lạc thú.
Sang Trung Quốc, sang Thái Lan đi. Mỗi con người trong Loài Người. Tôi đi chơi, ai sẽ lo cho những người còn lại, ai sẽ quán xuyến việc nhà, ai sẽ đêm đêm lo tắt quạt, đắp chăn cho cháu tôi, ai sẽ nấu ăn sáng cho nó, ai sẽ bóp chân đau cho nó, ai sẽ nhắc nhở nó học hành và giữ cho nó khỏi lông bông.
Một cái cầu vồng bắc ngang hai hàng cây. Sáng nay chép bài một tí. Bao người làm được sao mi không làm được.
Kẻ có tài là kẻ biết tận dụng mọi thứ, kể cả cái hỏng hóc, kể cả sự tuyệt vọng của chính mình. Nói thế có ngạo quá không? Và đồng chí ấy có thích thú vì cái liên tưởng về một mảng lềnh phềnh để ví với mình. Dù ước mơ có vẻ rõ rệt nhất của bạn là làm một cầu thủ bóng đá.
Hay là tôi cứ viết thế này? Kể chuyện thôi. Mai sau, nếu tôi sinh con, khi đến một tuổi nào đó, tôi sẽ viết bản kiểm điểm về lỗi của mình cũng như thế hệ mình. Nhưng nếu quả như thế, hoá ra bạn lại là kẻ tra tấn kinh dị hơn với những màng nhĩ của nhiều người nằm ngủ giữa thành phố này.
Đầu tiên định xé cuốn tiếng Pháp nhưng đó là sách mượn. Ở trước cửa hiệu thuốc cạnh nhà, có một cây hoa sữa cưa nhánh gần gốc. Và cứ nửa giờ thì boong một phát.
Một người theo ngành y không còn hành nghề bằng lòng nhân ái. Hai chuyện này khác nhau. Một cái Dream khoảng mười bảy triệu.
Hoặc khi lũ trẻ đã lớn, mọc ra những gai góc ương ngạnh và sẵn sàng làm liều, khó có thể đấm như bị bông, họ không ngại cãi vã nhau. Và bản thân họ phải tự thoát ra. Vì người tranh luận luôn lái vấn đề trệch khỏi lôgic của nó.
Tôi không đòi hỏi gì cả, tôi để tất cả tự do. Một ngày thả ra nắng mặt trời. Thật ra, lúc này tôi mệt mỏi.
Cần quái gì sự thật và lí do. Tắm vù cái rồi đèo thằng em vào bác. Chúng ta luôn bị lừa và phức tạp hóa vấn đề (như một sự vô lí một cách hợp lí của đời sống) bởi ngôn ngữ và những cái tên.