Khi mà bạn rời xa căn nhà phía trước là con mương ăm ắp nước. Cái đó tạo nên sự chia ly, sự cô đơn và lòng hận thù. Tôi từ giã mái trường cấp III.
Tôi biết ông rất yêu vợ. Nó dường như là phản ứng của sự sở hữu đạo đức và sáng tạo. Và nếu ông chỉ đến đó có một mình thì có phải sướng không?
Rất may là cuộc đời đã thả bạn vào rất nhiều tình huống kỳ lạ khiến bạn luôn phải đương đầu với những ngộ nhận và hoang tưởng. Mấy người này trông nhát lắm. Cuốn sách thì vớ vẩn.
Và một số lí do khác… Nước mắt ngưng nhưng nước mũi vẫn chảy tong tỏng, kéo dài, đu xuống trang sách. Khi mà bạn rời xa căn nhà phía trước là con mương ăm ắp nước.
Phát thanh viên cười: Người ta quan niệm dự báo là phải đúng. Bắt đầu là đôi mắt nhắm luôn nhoi nhói, rồi đến cái đầu thật khó xác định trạng thái. Dòng họ nhà mình phải rạng danh…
Nếu họ xoay một trăm tám mươi độ, nghĩ về bạn như vậy, bạn sẽ yên lòng hơn với việc mình đang làm. Phải có mối quan hệ. Không còn là độc quyền của đường Nguyễn Du và một vài đường khác.
Nếu quả vậy thì sự ra đi của bạn há chẳng phải là một giải pháp tốt cho cả hai bên khi không tài nào dung hòa được. Tôi nhớ một câu thơ chợt bật ra trên một chuyến xe từ biển về: hoa cúc vàng lang thang bờ rào. Tôi ngã vào vũng nước ướt hết quần.
Đúng lúc đó thì một gã cổ quái từ đâu đi vào, gió thổi mạnh lên. Khi ấy, bạn chỉ biết tìm đến trạng thái trống rỗng. Đời, nghệ thuật, người… thật luẩn quẩn.
Thế giới lúc đó thật yên bình, rộng lớn và luôn mới lạ. Nó dẫn đến những hành động đầy cảm tính khi cần lí tính và ngược lại. Có lẽ mọi sự vật lạ thường thu hút bạn khiến bạn quên hỏi mình mơ hay không.
Nó nhét vào cặp, cái cặp là lạ, và bảo có khá nhiều thư trả lời. Và không phàn nàn khi tôi vẫn luôn là tôi: Lười gấp chăn màn khi ngủ dậy. Bạn chỉ muốn kiểm kê các chi tiết để tự an ủi bạn nằm tiếp là có cái lí của bạn.