Nhưng chưa hết giờ ngủ trưa. Họ không đấu súng đấu gươm mà đấu trí. Thôi, cứ chiều cái dạ dày.
Hoặc tôi chuyển lớp. Nhưng thấy cũng hay hay. Trong lúc trò chuyện, chúng tôi gặp một người quen nữa.
Bạn chưa làm được gì cho họ. Nhưng rốt cục chỉ tốn thời giờ. Có lẽ sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ tôi mới khóc lại được như thế.
Là một nhà thơ thiên tài như thế có là danh không? Và đủ chưa? Nếu chưa đủ bạn sẽ còn làm cái khác. Tôi có thể chấp nhận ngay án tử hình mà không cần tranh cãi, bào chữa. Vẫn có những nỗi buồn nhớ và thất vọng xen vào.
Nhưng hành động của cháu về hiện tượng thì cháu rất không tôn trọng mọi người. Chà, ta thua hắn, có lẽ. Chúng tôi gặp cậu ở nhà cậu và cùng đi.
Từ bé bạn đã khó chịu nhất với việc cứ bị sai đi mua thuốc lá mời khách trong khi lúc nào cũng bảo trẻ em đừng này đừng kia, cái này có hại, cái kia có hại. Và bạn có quyền viết cái bạn viết. Được một lúc thì có người kéo chăn khỏi người bạn.
Tôi sẽ không vờ bản thân tôi bệnh tật, hâm hâm (cái kiểu coi mình đầy sức hút càng chứng minh điều này), tương lai thì mờ mịt thì ai thèm mê. Chào chị, em cảm ơn, đi ra. Mong muốn có một thân xác khỏe mạnh và thần kinh dẻo dai để tiếp nhận sự mới cũng làm đau.
Khi mà theo luật, bạn thừa tuổi để đi khỏi nhà và họ đuổi bạn ra khỏi nhà. Có nó thì đau nhưng không có nó thì bạn lại trở thành vô cảm thật rồi. Tôi chưa làm thế bao giờ.
Những con vật, những con người tự tử nhiều quá. Đi đâu phải báo để mọi người không phải lo. Và hiện sinh là một thứ mà những kẻ cầm quyền rất khoái.
(Cái ý tưởng trước đó là con mèo trong tivi câu cá trong bồn đời). Họ đã bị những kẻ đứng trên và tuổi tác biến thành những nhà giáo điều, cái mà tuổi trẻ họ đã từng bất bình. Bây giờ tôi đang ở trong vườn thú.