Bạn cũng đang ganh đua với họ. Giữa thế giới tân kỳ này, bạn biết gì? Để dễ dàng có một công việc kiếm kha khá? Vi tính, ngoại ngữ của bạn làng nhàng. Rồi cuộc sống sẽ dậy bạn rằng khi nói chuyện thì rất ít sự thật được tiết lộ.
Vài câu đùa nữa, và những người mới nhìn bạn với ánh mắt trìu mến như những người cũ đã từng nhìn. Có thể chúng đem lại thêm sự hoang mang. Khi bạn vừa vùng ra khỏi giấc mơ này thì đã bước vào một giấc mơ khác.
Tóm lại, biết mình sẽ không ân hận nhưng vẫn còn chút cảm giác muốn nói một lời xin lỗi trong lúc này. Bạn dần biết cách đặt năng lượng của mình vào cái gì. Trong khoảng thời gian ấy, tôi vẫn đến lớp, thỉnh thoảng nghỉ một tiết thấy không ai thông báo gì.
Bạn chả có tập luyện căn bản gì cả. Giữa hiện thực và huyền ảo. Chơi là giữ kín mọi điều mình biết.
Nhưng bạn biết, sẽ có tiếng chuông điện thoại, tiếng chuông cửa. Về nhà, bác bảo cháu: Cháu lành quá. Giờ ở nhà chị, thường xuyên gặp nhưng chị chỉ tạt qua nhà ăn cơm chiều rồi lại đi học thêm hoặc vào trường.
Có người quay lưng lại ngắm hoa. Đồng chí ấy sẽ cười: À, ra vậy. Hoặc không đủ bản lĩnh cũng như hiểu biết để tiếp xúc với vô số loại người giống mà rất khác.
Nghĩa là bạn có cơ hội lén lút viết và gõ hơn. Luôn được vận động, luôn được tiếp xúc. Nên: Cứ để nó âm thầm viết, đừng lăng xê nó kẻo nó tự kiêu; hoặc đâm cố gắng phấn đấu, tiếp thu, học hỏi mà mất đi vẻ nguyên thủy, tự nhiên.
Mẹ: Hai bác có chuyện gì à? Tôi: Im lặng. Khỏe theo nghĩa dẻo dai. Mặc cảm với việc làm thơ của mình, mặc cảm với danh hiệu thiên tài… Đó là cái trạng thái ban đầu khi bạn lột xác.
Bạn là người biết độc diễn trên sân cỏ nhưng không phải không biết chơi đồng đội. Mạch sáng tạo và khao khát đến với nó không chảy rần rật trong hắn. Họ coi người họ thấy ngoài cuộc bon chen của mình là sai, tất nhiên, để không hổ thẹn.
Có vẻ âm thanh rủ rê túm tụm nhau để chọc tức bạn. Một tuần đi học có hai buổi cháu không thể nói là mệt được. Dù trong bạn, trong họ, đều có những bế tắc ít khi nói ra.