Hắn thấy ngột ngạt giữa tò mò và chán nản khi diễn đạt không đúng cái gì đó mơ hồ mà mình thực sự muốn diễn đạt. Thế là chúng ta tha hồ lo đối phó với miếng cơm manh áo, tha hồ lo đối phó, dập tắt khao khát của nhau. Nhưng đặt mục tiêu rồi.
Bạn xem trận đấu với một sự thoải mái tương đối. Và như thế, dễ chả hay gì nữa. Chẳng hạn bạn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện cầm tay một cô gái.
Tôi bóc vỏ chiếc kẹo của mình và nhét vỏ vào túi áo, thói quen thôi, chắc anh chàng nhìn thấy. Cái đó phải tự do chứ ạ. Bác tận dụng thể hình to cao, kinh nghiệm trận mạc lâu năm, xoay người che bóng.
Bạn nói cho bạn vài năm tự quyết, tự tìm tòi rồi bạn sẽ không ăn bám nữa. Bạn chẳng biết phải làm gì nữa. Dù gần đây, mỗi tuần tôi chỉ đến giảng đường một hai buổi nhưng cứ ngồi vô nghĩa với những cơn đau thể xác ở đó không khác một trò hành xác.
Hai đứa rẽ vào công viên ở đầu cầu chơi cầu trượt. Mai đi học về phải cạo râu. Họ không tìm thấy đâu chừng nào chưa nhận ra cái nền giáo dục (và tự giáo dục) mà phần lớn tuổi thơ, tuổi vị thành niên và phần đời còn lại mà họ, chúng ta trải qua đều là những thiếu hụt nghiêm trọng.
Tôi giới thiệu qua và bảo ông anh phải tắm để cho da ẩm rồi vào xông hơi khô. Nhà văn trang trí bốn bức tường bằng những dải lụa và giấy dán dịu màu. Ta luôn cố giữ sự nhẹ nhàng của một đứa trẻ để âm thầm tưới sự trong trẻo, lương thiện làm đời sống họ thêm thoải mái.
Giờ nó ở tầng ba, đầu giường bác trai. Bởi vì, lúc này, lòng tôi dường vô cảm. Dù không phải lúc nào cũng khổ đau.
Và hay nói ngược với mọi người như một chú bé khờ. Và như thế, theo luật nào đó của cộng đồng xung quanh bạn, bạn phải tự lãnh trách nhiệm và đừng kêu ca phàn nàn. Đến nơi ở hiện tại thì mấy năm mà không biết ai là hàng xóm.
Để không đóng lại cánh cửa tốn rất nhiều sức lực mới hé mở được cho ánh sáng lọt vào. Với sự cho rằng ấy mà họ vẫn cố không chấp nhận sự giải thoát mà bạn dành cho họ thì hóa ra họ còn đầy ảo tưởng là có thể cảm hóa bạn. Mà thôi, hãy tiếp tục tập luyện.
Thế bác đi du lịch, đóng cửa hàng lại, mặc kệ con cháu một thời gian. Sai là vô trách nhiệm. Chậc, kể ra dài phết.