Khoảng giữa bồn hoa và bà già thùng rác là vỉa hè. Rồi hơi hụt hẫng khi ngồi gần mấy cổ động viên văng tục chửi cầu thủ chửi trọng tài, hút thuốc cả buổi. Sách phôtô, giấy rất dễ cháy.
Sau nhiều năm, chúng như cộng hưởng để trở nên to lớn, gớm ghiếc hơn mức bình thường và khiêu khích giới hạn chịu đựng của bạn. bonus: người bình thường làm thiên tài khó thế nào thì thiên tài làm người bình thường cũng khó không ít hơn thế. Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được.
Và bi kịch đó là bài học vỡ lòng cho kẻ viết nhiều hơn mức để chơi. Ban đầu giận bố mẹ làm tôi nhục. Gã lừ đừ đi đến cái cửa sổ.
Chỉ là một thứ nhân vật làng nhàng cho dễ mào đầu. Đi lên, đã có người lấy thuốc ra hộ rồi. Dẫu tôi biết chỉ có đấu tranh trong tình hình cần tranh đấu này mới chứng tỏ anh là một thằng đàn ông chân chính.
Có vẻ âm thanh rủ rê túm tụm nhau để chọc tức bạn. Tôi vừa tắm xong, đội một chiếc mũ lưỡi trai, xuống ngồi bàn uống nước. Từ đó, những lối mòn suy nghĩ và hành động dần hình thành.
Đầu mùa có đợt rét lạ, hoa tàn hết. Thế thì anh không dám. Chẳng có gì đáng bực cả.
Cũng như khi tôi viết bài Con mèo treo cổ thì một thời gian sau, con chó Phốc nhà tôi nhảy từ lầu bốn xuống đất trong một ngày mưa… Chả phải tôi có tài tiên đoán khỉ gì đâu. Sự cô độc dẫn đến hiện sinh và hiện sinh lại dẫn đến những mức độ mới của sự cô độc. Lo nghĩ, chỉ dạy hộ cách sống cho người khác chỉ mệt xác và vô nghĩa.
Nhưng nhiều năm qua, tôi không có điều đó với phụ nữ. Có lúc tôi tưởng tượng đến cảnh tôi ở nước ngoài về, sau nhiều xa cách, tôi có cớ để ôm chầm lấy người thân, bè bạn. Đối thủ dù không thích cũng khó thoát khỏi sự áp đặt ngọt ngào của bác.
Hay ông định viết một câu chuyện kêu gọi người ta quyên góp cho vợ ông. Con nghe lời bác nào. Theo một cách của riêng em.
Từ cái giá cắm bút đi thẳng đến vai phải của bạn có một khoảng ở giữa, ở đó có một hộp dầu cá OMEGA-3 với những viên to mập. Nhưng cũng như ta, không thỏa mãn lắm. Muốn người ta chịu khó đọc dài để chăm chỉ và thông minh hơn cơ.