Mới đầu chúng mọc rất mau. Cha đứa nhỏ này là lão tiều phu nghèo khó Lincoln, và đứa nhỏ được đặt tên là Abraham. Hồi xưa, tôi đã bán sách cho các trường tỉnh và trường làng để kiếm ăn.
Đại tướng Marshall cũng vẫn theo phương pháp đó, trong thời đại chiến, khi ông làm Tổng tư lệnh quân đội Hoa kỳ. Robert Louis Stevenson nói: "Bất kỳ ai cũng có thể làm công việc hàng ngày của mình được, dù công việc đó nặng nhọc tới bực nào đi nữa. Nhiều người mệt tới nỗi lăn ra ngủ, không kịp ăn.
Ông không ngớt khuyên họ: "khán giả chán những lối đó rồi, họ muốn lối khác kia". Hôm sau gặp họ, tôi hỏi: "Hồi hôm, ông có nghĩ tới lời tôi khuyên nhủ không?" Họ đáp: "Vừa đặt mình tôi đã ngủ rồi, thành thử không nghĩ tới được". Tâm hồn tôi chưa bao giờ bị kích thích đến thế.
Ngay từ những chương đầu, bạn sẽ thấy tư tưởng sâu thẳm của bạn tiêu tan như sương mù gặp nắng xuân và bạn sẽ mỉm cười nhận rằng đời quả đáng sống. Nếu chúng ta mệt lắm, vừa đi chúng ta vừa ngủ được. Nhưng khi lại ở Lynn, bà mới tới khúc quẹo quyết định trong đời bà.
Ông là con một nhà cực nghèo. Chúng tôi phải ăn món rẻ tiền trong những hàng cơm bình dân. Đêm kia, trong một cuộc du lịch, tôi có ghé thăm công viên Quốc gia ở tỉnh Yellowstone.
Tôi cho rằng có trong đầu một ý mới và tài tình lắm, nó tất đưa tôi tới thành công mau chóng. Còn Douglas Maloch, một thi nhân, thì nói như vầy: Kết quả là đến nay, các bà làm được nhiều việc hơn mà lại ít mệt hơn.
Để dẫn giải ý nghĩ này, tôi xin kể một việc xảy ra hồi 1918 trong khoảng rừng bao la xứ Mississipi: một vụ công chúng gia hình ông Lawrence Jones, viên giáo học da đen. Nhưng dần dà năm này qua năm khác, tôi nhận thấy rằng tức giận cũng chẳng ích gì, chỉ thêm chán nản. Bệnh tôi nặng đến nỗi không dám nói thiệt với người thân trong nhà.
Để cho gánh nặng của ngày mai đè thêm vào gánh nặng hôm qua và hôm nay thì kẻ mạnh nhất cũng phải quỵ. Mấy năm trước có lần tôi lại nghĩ một đêm tại nhà hai vợ chồng bà. Phải, một lớp y khoa, mỗi tuần mở một lần tại Bệnh viện làm phúc Boston, trong đó bệnh nhân theo học, trước hết phải được khám nghiệm thật kỹ lưỡng.
Năm trăm năm trước khi Thiên Chúa giáng sinh, triết gia Hy lạp Heraclite bảo đệ tử rằng: "Mọi vật đều thay đổi. Nhưng bây giờ tôi còm dám chắc trả lời được những câu hỏi đó không? Không. Nhưng rồi chị xem, cũng chẳng ghê gớm như chị tưởng đâu.
Trước kia tôi thường trả lời miệng mà không chép lên giấy, nhưng từ lâu tôi bỏ lối ấy vì nhận thấy rằng chép những câu hỏi và trả lời lên giấy làm cho óc tôi sáng suốt hơn. Có phải bằng cách than thân trách phận và muốn được mọi người chú ý tới, săn sóc cho không? Không. Công ty bán sách dọa nếu không bán chạy hơn sẽ không cho mượn tiền trước nữa.