Chúng tôi thương hắn, thương gia đình hắn. Một số cô bạn cùng lớp cũng thế. Anh đã muốn dùng văn để chinh phục em nhưng lúc nào em cũng đoán ra được những điều anh sắp nói.
Thế thì nên trở thành một chú chó ngao nữa của tôi. Như những chiếc giỏ bện rơm, xơ lá hình trái tim. Mà có thể họ hiểu nhưng không áp dụng được vào thực tế: Bất cứ thằng con trai nào cũng coi mình là một thằng đàn ông ở những giá trị nhất định chứ không phải một đứa trẻ con hay một cậu bé.
Mẹ tôi nói chuyện với một người phụ nữ về thủ tục tiếp nhận tôi. Vì thế mới có nghệ sỹ ẩm thực, nghệ sỹ sân cỏ… Mọi người có thể nghĩ tôi bị tai nạn hoặc làm gì dại dột.
Họ cũng cần lòng hy sinh của bác lắm. Ai dẫn đi đâu thì tôi đi… Hoặc đơn thuần là sự hiểu lệch lạc được lan truyền…
Với sự cho rằng ấy mà họ vẫn cố không chấp nhận sự giải thoát mà bạn dành cho họ thì hóa ra họ còn đầy ảo tưởng là có thể cảm hóa bạn. Liên miên liên miên đục vào óc. Mở đầu là tên của bạn, sau đó là …is a.
Nên phản ứng lại chính bằng sự ù ì và chây lười. Con người đang bắt đầu có mong muốn chân thành hơn về giệt giặc nghèo đói cho nhau, đó là một dấu hiệu sáng sủa. Họ bảo có năng khiếu đấy, chỉ thế thôi.
Tôi nghĩ, nếu tôi chết, người buồn nhất là bố. Rồi từ ngày vợ ốm, nhà văn phải dùng hết số tiền dự định cho cuộc đổi đời. Nhưng khi những người thân cũng tham gia vào dư luận, nếu không muốn gạt họ ra khỏi đầu, chỉ còn cách hứng chịu những oan khuất họ vô tình mang tới.
Lá rơi trên đùi em cũng sực nức hương buồn. Nói thế có ngạo quá không? Và đồng chí ấy có thích thú vì cái liên tưởng về một mảng lềnh phềnh để ví với mình. Nó mất hay không mất là may đây? Dăm giọt loang lổ ở khoảng đất trống mình lầm là của mình kia thuộc về giấc mơ của ai? Họ lại đang chu du với nó hay tẹo nữa có người khóc òa lên vì mất nó?
Có lẽ bạn sẽ phải xin lỗi độc giả vì những chỗ thật vội vã đâm dở tệ. Trong thế gian này, chẳng có gì tan biến cả. Tôi không đòi hỏi gì cả, tôi để tất cả tự do.
Bạn có thể nhảy qua con mương dài gấp hơn hai lần chiều cao của mình. Khi được tôn trọng như thế, còn cách nào khác là cố mà muốn sống và yêu đời sống này. Anh vừa man dại nhập vào trái bóng lại vừa như ngồi ở một nơi có tầm nhìn bao quát trên khán đài để đọc mình và đọc trận đấu.