- Chào anh bạn, - James cất tiếng chào khi bước vào phòng Jones. - Nói đến đây, James liếc nhìn Jones và thấy anh đang gật gù mỉm cười. - James viết ra thật nhanh những điều anh đang muốn biết:
Anh cũng không quên xác định rõ thời hạn hoàn thành dựa vào quỹ thời gian tương ứng. Chiều hôm đó, James quyết định gọi Josh vào phòng. Tớ hiểu ý cậu chứ, nhưng tớ nghĩ, đôi lúc ta nên khởi đầu từ những bước nhỏ trước khi tiếp tục những bước lớn hơn.
Thật ra, đó chỉ là những điều hết sức bình thường trong cuộc sống, nhưng lại khiến gia đình họ cảm thấy rất vui và hạnh phúc. Anh bắt đầu có cảm giác như đang đứng trước tòa và bản thân anh không thích tình cảnh này chút nào. Cậu biết không, tớ như bị hắt nước vào mặt khi cô ấy từ tốn nói rõ từng lời: "Thực tế là tôi đã không hề biết.
Đó là chủ nhật đầu tiên sau một khoảng thời gian dài mà James không phải bận tâm lo nghĩ gì đến công việc của ngày thứ hai. Nếu đúng thì họ chuyển sang ý khác. Nhân viên của James cứ luôn miệng càu nhàu và cảm thấy bản thân họ lúc nào cũng phải chịu áp lực công việc rất lớn.
Cả gia đình của James cũng vậy, cứ than van mãi. Đối với một người quản lý, không có lời khen ngợi nào có ý nghĩa hơn thế! Và trên hết là anh phải đánh giá đúng năng lực của từng nhân viên, tuyển dụng bổ sung nhân lực, xử lý các trường hợp buộc phải cho nghỉ việc, và làm cả những việc anh không thích chút nào - đó là kỷ luật các nhân viên của mình.
Cô ấy chỉ đáp gọn lỏn: "Ổn cả". - Vậy là cậu đã nói cho cô ấy biết. - Ôi, đẹp quá! - Vợ anh thốt lên khi nhận bó hoa tươi thắm và cái ôm thật chặt của anh.
Anh muốn tìm cách sẻ chia với họ những điều mà Jones đã chỉ cho anh. Nhưng đến hai ngày sau thì tớ không thể im lặng được nữa. Cả hai người đàn ông đều im lặng, mỗi người theo đuổi những ý nghĩ của riêng mình.
James cảm thấy mình như trở thành một người khác, thoải mái hơn, yêu đời hơn và thành công hơn. Họ lớn lên trong cùng một thị trấn, sống trên cùng một con đường và ở cạnh nhà nhau. Cô ấy chỉ đáp gọn lỏn: "Ổn cả".
Trước tiên, cậu có thể thẳng thắn nói cho tôi biết những gì cậu nắm được khi tôi giao việc cho cậu lần trước không? Jessica có thể làm được thì bây giờ cô ấy vẫn có thể hoàn thành việc này. Để tránh những rắc rối và cũng để cho dễ phân biệt, mọi người trong gia đình thường gọi hai anh em là Jones và James.
Xảy ra chuyện gì thế hả? - Jones lưu lại công việc đang làm dở dang trên máy tính rồi dời bước sang chiếc ghế bành gần đó. Anh chỉ thích tặng hoa cho em, thế thôi. James tự hỏi không biết có phải nguyên nhân là do nhân viên từ chối làm thêm việc hay không.