Bạn sẽ không hề muốn cố lao động, đặc biệt là viết, khi nó chẳng có giá trị gì. Mà tôi nghĩ chính ông đang làm mất thời gian đấy. Trơ trọi giữa phố đông.
Ông đặt tay nàng lên vành tai và nói: Anh muốn thú nhận với em một điều. Và nếu quả thật nó dở, bạn sẽ biết tự dằn vặt khi nhận ra. Những người sẽ bảo vệ, giúp đỡ anh cũng như anh bảo vệ, giúp đỡ họ.
Tác phong công nghiệp + Khả năng chia sẻ + Hiệu quả. Có thể chửi bậy, làm bậy bậy hơn bất cứ kẻ thô bỉ nào. Bây giờ ghép một số mảnh lại thành một miếng, gõ và tung lên mạng là một công đoạn có khi còn vất vả hơn.
Lại phải chơi với cái thứ dư luận cục mịch và ù ì. Vẫn người, chân tay đầy đủ nhưng không tài nào nhìn thấy mặt. Trong định kiến về trách nhiệm, trong hưởng lạc vô độ.
Vì tôi còn rất nhiều việc phải làm. Như những giọt nước giam mình trong tủ lạnh. Ông hãy trả lời có hay không.
Và càng ngày càng thấy bớt dằn vặt nếu ra đi vì bạn đã nỗ lực chịu đựng trong một khoảng nào đó và ra đi là để sống cho nó có ý nghĩa hơn. Hết 2 phút rồi mà chưa nhớ ra. Cái mũi lưỡi trai che sụp bộ mặt.
Con người dường không đủ năng lực để trải qua nhiều bộ mặt. Tiếng nói đã trở thành một bộ phận của con người mà không dùng đến nhiều thì nó thật bức bí. Chỉ có một cái cẳng chân hình trụ ngắn hơn chiều dài cái xương sống đèn độ một phần ba.
Không có sự bình đẳng, lí lẽ không sống được. Hôm nay là thứ 2, chị út đã đỡ khá nhiều, bác trông vẫn khỏe dù mấy đêm đều ở lại viện trông chị, sáng lại về bán hàng. Hãy cứ mâu thuẫn với nhau.
Ngắn ngủi mà đằng đẵng. Đốt xong thấy người hơi nhẹ. Rất nhiều người quen đến thăm.
Và cúi mặt mỉm cười với mình thôi. Và với đòi hỏi của thời đại, như vậy mới có thể coi là bình thường. Nó kể về các lao động khác, đời sống khác để con người có thể diện kiến nhiều tình huống sống, nhiều bộ mặt đời sống, nhiều góc độ tưởng tượng hơn.