Và tôi biết ai ở tình huống như tôi cũng vậy. Và đây là một kỹ năng mà tôi không hề đánh giá thấp. Tôi xin chịu trách nhiệm.
Tính hài hước luôn được hoan nghênh trong các cuộc trò chuyện. Việc dùng từ chính xác phần nào thể hiện trình độ hay quan điểm của người nói đối với xã hội nói chung. Đôi lúc sự hài hước lại cực kỳ cần thiết nữa.
- Anh có quen cô dâu không? Tôi là bạn thân của cô ấy. Vở này có anh bạn Jackie Gleason của tôi (vai Ralph) diễn chung với Audrey Meadows (vai Alice). Bà bận rộn suốt ngày ở xưởng làm nên phải thuê một người bảo mẫu lớn tuổi chăm sóc cho anh em tôi và dọn dẹp căn hộ nhỏ ở phố Bensonhurst (Brooklyn).
Ở những thời điểm cuộc trò chuyện đang kéo dài lê thê để khơi ngòi cho một đề tài mới hấp dẫn. Vòng đua thứ ba diễn ra không có gì thay đổi. Bạn cứ tự nhiên như không và thoải mái nói lên những suy tư của bạn.
Đó cũng là lời khuyên cuối cùng tôi dành cho bạn. Rất may cái micro không mất nên tôi vẫn có thể nói vài lời giới thiệu. Chúng muôn màu muôn vẻ, từ nhỏ tới lớn, từ bình thường cho đến tối quan trọng.
Nếu không thì xem như bạn bị lạc quẻ. Tôi thật sự không biết cái nào đáng nhớ hơn 91 từ you know hay nội dung cuộc gặp gỡ. Hồi đó tôi chẳng bao giờ dám tặng một chiếc ví tay cho bạn gái! Một quyển sách hay cũng không dám nốt! Nói chi đến chuyện tặng một chiếc ví đầm… Nghe có vẻ vô lý, nhưng quả thật dạo ấy những món quà như thế này được coi là riêng tư và kém tế nhị nếu mang đi tặng.
Nếu không, người ta sẽ không có ấn tượng gì sau khi trò chuyện với bạn và sự hiện diện của bạn hoàn toàn mờ nhạt. Mọi người đều thích thú khi nói chuyện với Bob, và ngay cả những đối thủ của Bob cũng rất tôn trọng ông. Nếu bạn là người được chọn làm đại diện để phát biểu ở tang lễ thì những điều cơ bản cũng như tôi vừa trình bày.
Đầu tiên, rất đơn giản, hãy chú ý những từ ngữ phát ra từ cửa miệng. Tôi có thể khẳng định với bạn rằng, các ngôi sao cũng thích một cuộc trò chuyện bình thường như tôi với bạn mà thôi. Hãy dùng từ dùng!!).
Hãy xem như đây là dịp để chia sẻ suy nghĩ cảm xúc của mình với mọi người. Cũng không vì chỗ đẹp mà quên đi thời điểm có hợp lý không. Trò chuyện với Richard Nixon, bạn khỏi lo rằng không có đề tài nói hay đến lúc chẳng biết nói gì.
Tôi không thích khách mời trịnh trọng đứng trước máy quay như là một ủy viên công tố, hoặc nói chuyện một cách cứng nhắc, hay chỉ thích bàn luận những chuyện lớn lao. Vì sao tôi biết? Vì nó cũng vừa mới giúp ích cho tôi. Bởi ngày nay, chìa khóa thành công trong cuộc nói chuyện là sự thích hợp (relevance).