Và bạn biết sẽ không ai biết đó là tiếng THÔI mà bạn đã rống lên vừa bực bội vừa ai oán vừa chán nản. Hôm đó trời mưa to vừa tạnh. Ông ta nói chuyện cũng khá hiện đại nhưng cái khoản tụt quần này mà vẫn tỉnh bơ thì cũng khá bất ngờ.
Và bạn cảm thấy, nằm ngủ tiếp tiếp có vẻ tốt hơn cho bạn. Ví dụ như: Ông không để râu, bác không để râu, cháu lại để râu, như thế là vô lễ, như thế là không được, phải… (Hì, câu này và nhiều câu khác làm bác gái cũng bắt chước). 5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man…
Ví với sự nín thở hợp lí hơn là một con chim bị treo cổ giữa mênh mông không bến đỗ chỉ có thể sống chừng nào còn vỗ cánh. Ở nhà nó nói nhiều mà toàn nói trống không. Thiếp đi với bàn tay nàng run rẩy trên ngực…
Lần đầu tiên bạn thấy bố hung dữ. Không muốn bỏ họ đi, bạn đặt mỗi chân lên một con đường. Bắt đầu từ đâu? Từ cái ngay trước mặt: Tờ lịch.
Đây là lần thứ hai tôi khóc trước mẹ. Cũng không thể bít không cho cát chảy khỏi khoang thiện, vì cái thiện trở thành một cái tên vô nghĩa và bạc bẽo khi đánh mất cảm giác về cái ác. Hoặc chúng sẽ nổ tung khi dại dột nhảy vào cái tiềm thức như một đống rác dữ kiện khổng lồ.
Nàng bảo: Anh ăn hộp cơm kia đi. Thế vi phạm thì sao nào? Dạ. Đôi má trắng nhợt ửng hồng.
Nhưng mà cái đó dường như có sức cám dỗ và thử thách hơn. Chỉ thấy một tí xíu thất vọng. Nhưng cơ thể tàn tạ không cho phép bạn thực hiện những cú xoay mình uyển chuyển hay bứt phá như trước kia.
Bù lại, ông sẽ làm nô lệ nghệ thuật cho họ vĩnh viễn? Bạn sẽ đứng trên ngọn dừa kia, nhìn ra mặt biển đầy tàu bè kia. Nếu ai là tất cả mà chẳng là gì cả thì tức là người đó (hoặc gì gì đó) đang chơi.
Tôi đang tự hỏi mình sẽ làm gì sắp tới. Hay lại phải để tôi tiếp tục mất ngủ mà sáng tạo ra nó? Bạn nghĩ tôi đang xin cái thiện ở những người nghèo khổ hoặc giàu có và đều ngu dốt ư? (Xin đừng tự ái.
Nàng nằm dài trên chiếc giường trắng thoảng hương hoa nhài. Và chúng mình lại lén lút hôn nhau khi con chim lạ trên ngọn cây cao vút vừa hót. Thời điểm khó chịu nhất là lúc thức dậy và lúc nằm chờ ngủ.