Có lần bạn bóp cổ nó nôn đầy nhà. Nếu độc giả ngu đến thế thì viết ngắn dở hay viết ngắn hay đều hay cho tớ cả. Sáng nay 8 giờ bạn dậy.
Biết đâu ngày nào đó, có chủ chó đến giơ miếng xương ra đã xoắn xuýt vẫy đuôi. Tiền rồi sẽ có rồi sẽ mất nhưng ngại tiền khi chưa kiếm ra. Cái đó, chúng đưa ra không khó.
Hồi trước nó ở tầng một, trên đầu giường bác gái. Thế là dường như nó cáu, nó kêu gào to hơn. Lại về nhà bác ôn thi.
Nhớ lại cái lúc tôi khóc, nước mũi chảy tong tỏng xuống trang sách. Mà không phải bất cứ cái gì hắn tạo ra ta cũng tạo ra được. Dù sao, với bạn, bóng đá cũng chỉ là một trò chơi.
Khi mà bạn xa rời hết bạn bè, rời xa cái thủa đấm đá đùa chơi, mồ hôi còn ướt đầm quần áo trong suốt những tiết học. Ai có lương tâm và danh dự của người nấy. Hy vọng có thể hâm nóng lại.
Cũng có thể là khuôn mặt cũ. Còn đùa được nữa: Nhân loại là cá nhân bị loại, cứ cá nhân bị loại thì chính là nhân loại. Một kiểu hăm doạ của trẻ con.
Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan. Ngoài những yếu tố ngẫu nhiên, vận mệnh của loài người được định đoạt bởi những người tài. Trước thì cảm giác người nặng trịch, không tài nào động cựa.
Như tiếng mưa đá gõ lên đầu những mầm hoang vừa nhú. Kẻ thắng thì làm gì đó với bàn cờ tan hoang. Thằng em ngồi bên phải tôi.
Nhưng, trong trạng thái đang bị, tôi không muốn chứng kiến thêm nhiều sự ngộ nhận. Sự đố kị lộ liễu này thực ra dễ là biểu hiện của vô đạo đức và bất hiện sinh. Và những khuôn mặt mới như rất thân quen, như gặp ở đâu đó rất lâu rồi.
Làm gì có lí do gì mà khóc. Nó trơ trẽn và thản nhiên đến độ bạn muốn xông vào đánh nhau với nó, muốn biến thành một thứ âm thanh man rợ hơn để đè bẹp nó. Bác bạn và bạn thật ra sống đều không phải để trở thành vĩ nhân để đọng lại di tích trên bề mặt lịch sử mà chỉ là sống theo cách mình lựa chọn.