Nhà văn chợt không muốn thoát khỏi nó. Bảo keo xịt tóc miễn phí. Vì nhiều cái oan không giải mà gây hiểu lầm thù hận muôn đời.
Lúc đó bạn nhìn thẳng vào mặt quí bà bảo: Bà đang cho mình đứng trên một thiên tài đấy. Có cái giấc mơ vẫn sống mà không có nó cũng chẳng chết. Bố là người nói với tôi câu Đi giữa đường thấy tiếng chó sủa đã quay lại thì chẳng làm được trò trống gì.
Đó là mong muốn của cá nhân bạn. Bố tôi, 53 tuổi, ngày xưa cạo đầu phản đối tiêu cực, đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái, đã nói câu: Phải có nhiều mối quan hệ giao lưu để tạo thế. Thế rồi, cuộc sống trở nên sôi động hơn mọi ngày.
Khi em bảo: Anh nghỉ đi… Anh ăn cơm đi… Anh thử nhìn bà lão kia kìa… Chết! Em quên mua báo cho anh rồi… Hình như môi anh muốn nói gì đấy… Anh như được nghe những câu thơ anh vẫn mong được nghe. Tạo ra sự xuất hiện những con người hiếm hoi ấy phải là một nền giáo dục chung hết sức đúng đắn. Tôi đang thấy cái trò cứ đi một tí lại dừng, lại viết, lại đi… như một con chó thi thoảng lại ghếch chân vào cột điện, lùm cây làm vài ba giọt.
Đồng chí nào mai sau làm quản lí giao thông xin nhớ cho cái vụ này. Bạn chỉ biết mỗi đá bóng được khen hay và làm thơ như một thiên tài. Và người lấy lần thứ nhất lại thêm dằn vặt.
Vâng, lúc đó, một chú sấn đến rút chìa khóa xe của tôi và bảo: Mẹ mày, mất dạy. Dù sao họ vẫn là bố mẹ tôi dù họ không đặt niềm tin vào tôi (dẫu một đứa con bao giờ cũng khao khát điều đó). Ừ nhỉ, sao bạn lại làm thế nhỉ? Bạn thu thập đủ thông tin để viết rồi chăng? Bạn biết điệp khúc đến đây là lặp lại chăng? Hay bạn bỗng quên sự hiện diện của tất cả xung quanh? Bác lại theo xuống: Thức ăn bác để trong chảo, nồi cơm phải cắm lại cho nóng.
Mẹ cười: Con tinh khôn lắm. Người ta mang nó đi như một mẫu vật tượng trưng cho thảm họa chiến tranh. Để trẻ con bớt dần phải khóc.
Lát sau, bác bạn lên, mang theo chiếc đồng hồ báo thức còn kêu. Cái đó sẽ là một đại diện nhỏ cho tinh thần tự chủ và sự hoà nhã. Và bà già cần nhiều hộp nhựa hơn là lòng thương hại đâu đâu.
Chỉ nghe một âm thanh đánh thức mình trong giấc chập chờn. Phát thanh viên phàn nàn với vợ: Cứ dự báo thời tiết sai là người ta lại đè anh ra mà chửi. Nó vẫn đang phải chứng minh.
Bố nhường khán đài A cho chúng tôi. Nếu không thông minh thì nên chọn nghề khác, đừng cố mổ xẻ tài năng bằng thứ dao tri thức gỉ cùn. Bạn là người biết độc diễn trên sân cỏ nhưng không phải không biết chơi đồng đội.