Jav Miura

Chồng đi vắng vợ dẫn bồ về tận nhà địt nhau

  • #1
  • #2
  • #3
  • Mà đây là đi chữa bệnh chứ có phải đi hưởng thụ đâu mà lo phung phí. Từ bé bạn đã khó chịu nhất với việc cứ bị sai đi mua thuốc lá mời khách trong khi lúc nào cũng bảo trẻ em đừng này đừng kia, cái này có hại, cái kia có hại. Tôi nằm trên gác, đọc hoặc viết.

    Chưa rõ bạn hẹp lòng hay sợ điều đó khiến bạn đánh mất sự phán xét sự vật một cách độc lập và công minh khi tính bạn còn nhiều nể nang. Bạn càng cầm chặt: Vô duyên sao tay còn run. Mà phần lớn vì bạn mất tự do.

    Còn hơn một năm nữa thôi (cái này bác nhầm thời điểm, thực ra là hơn 2 năm, nếu mọi việc cứ đều đều). Ví dụ như chuyện bắt nghiện lúc nào cũng dễ chảy máu, xây xước, không biết có bị nhiễm Aids từ con nghiện không. Có điều, con đường thì khác.

    Bạn không muốn rũ bỏ hoàn toàn để làm mới toàn bộ. Để cả đời chúng ta không phải đeo chỉ một chiếc mặt nạ. Khi mà theo luật, bạn thừa tuổi để đi khỏi nhà và họ đuổi bạn ra khỏi nhà.

    Ngôn ngữ cũng là một thứ vũ khí, một con dao hai lưỡi mà. Những kẻ lãnh đạo vừa tài vừa ác luôn biết đánh vào cái phần không dễ thiện của con người. Trước mỗi đợt đội ta tấn công thì rộ lên như phong trào.

    Và ngày ngày anh được cho chén những miếng ngon để quên đi sự dằn vặt vì đẩy những con chó mình từng yêu quí đến chỗ chết khi đi cắn nhau. Mấy người trước mặt bọn tớ đứng vì những người trước họ cũng đứng cả lên. Tôi chỉ cần mọi người tin tôi thêm một chút, một chút nữa thôi.

    Rồi bạn sợ phải đến khi chỉ ngồi im lặng, chẳng biết nói gì, chẳng nghe rõ bà nói gì, thi thoảng bà còn khóc. Điều khiển người già bằng những nơi an dưỡng nhàn nhã. Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy.

    Một người để được đối xử như thiên tài thì chắc phải đợi dài dài, 2 năm xuất hiện chưa ăn thua gì. Bởi vì, hắn có thể bỏ qua đạo đức, sự thật khách quan, để điều khiển suy nghĩ theo cách mà hắn muốn, có thể làm chủ nội tại nếu thực sự lựa chọn cách sống hoàn toàn làm chủ thế giới. Yêu say đắm là chơi.

    Hôm nay, tôi lại đánh mất cảm giác bồi hồi bỡ ngỡ tuổi thơ. Có lẽ bố đã qua rồi cái thời dũng mãnh. Đầy đủ vật chất nhưng tự cô lập, thiếu căn bản nhận thức, gần nhau nhưng không hiểu nhau.

    Và sưởi ấm ta bằng những giọt nước mắt không lời. Sản phẩm của sự thiếu cập nhật tri thức chính là sức ì của bộ não. Nơi mà vì đã nhiễm sự thờ ơ, chẳng ai ủng hộ anh.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap