Với rủi ro đó, ở lại, chung sống và ráng chịu đựng sự cố chấp và định kiến của nhau cũng là một lựa chọn không tồi. Còn một ngày nữa mới tới hạn. Tất nhiên cách nghĩ này và hành động này cũng có phần tác động bởi hành động và cách nghĩ kia, con người tác động qua lại lẫn nhau.
Nhưng im lặng mà trong lòng ngấm ngầm khinh bỉ hay trút giận lên kẻ khác thì nhiều lúc há chẳng phải là một cách trả đũa rất hèn ư. Tôi cho mình quyền vào sở thú những không cho mình bắt chúng biểu diễn với cái vé 2000 đồng rẻ mạt khiến chúng ngày càng xơ xác. Chơi là thay đổi nhân loại mà cũng làm họ chả mảy may suy chuyển.
Không phải tôi tị ghen đâu các chú ơi. Mà tôi đã làm gì có những cái đó. Đơn giản là vì từ nhỏ tôi đã đọc nhiều hơn, tuổi thơ tôi rộng mở hơn mà suy nghĩ biện chứng hơn.
Ông cụ nói được nhưng rất khó khăn. Vì thế, bạn chỉ chơi với chúng thôi. Nó sẽ nghĩ gì khi tôi vào tù với tội danh ví dụ như phản động, gián điệp, chống phá chế độ… Hoặc chả ai bắt tôi nhưng người ta rủ rỉ điều đó với nó mỗi ngày.
em đi đâu hết một đời - mà không để lại một nhời cho ai - em đi trọn vẹn rộng dài - mà không thả lại một vài cơn thơ - em đi từ lúc bấy giờ - tôi không hiểu cứ đợi chờ em đi - em đi bởi cái lẽ gì - vì ai hay chỉ là vì đi thôi - dù sao em đã đi rồi - duy còn nỗi nhớ lặng ngồi trên mi Nhưng những áp lực dai dẳng khiến bạn đâm bệnh. Bố là người nói với tôi câu Đi giữa đường thấy tiếng chó sủa đã quay lại thì chẳng làm được trò trống gì.
Nhà con chẳng thiếu thứ gì nhưng con về mang quà thế, mọi người vui lắm. Trong thâm tâm, người ta có quyền tùy chọn thị trường cho sản phẩm sáng tạo. Bạn không nghĩ sự suy kiệt này chủ yếu do chạy nhảy quá sức mang đến.
Hẹn ông anh 4 giờ chiều mai đi tiếp. Bác gái nằm giường đối diện cũng dậy. Nhưng anh không quẹt diêm mà anh cứ ngồi đó.
Và xu thế thời đại sẽ đẩy họ đi tiếp theo những dòng chảy khách quan của lịch sử. Nhìn đồng hồ: Hai giờ kém. Nhưng sau rồi thì bạn thấy quả thực một người sáng tạo (hay chỉ đơn thuần là viết) với cường độ cao mà không có một thể chất rất tốt sẽ không chịu được lâu.
Về sau, đi đá bóng, tôi gọi nó chỉ một câu, nó tự động dậy ngay. Đôi lúc, nói chuyện, mọi người bảo cái đồng hồ kêu khiếp lên được, cứ lúc lúc lại giật mình vỡ giấc. Tôi cảm ơn vì mình còn khóc được.
Đời sống và sáng tạo chỉ là sự liên hệ chung chung. Chuyện đó làm tôi buồn mất mấy ngày. Giờ nó ở tầng ba, đầu giường bác trai.