Dẫu bạn biết có những người ở trường hợp tương tự bạn, họ tiếp tục làm việc. Tôi khóc vì những câu hỏi tâm thức như thế sau cả chục năm làm tôi mệt mỏi. Mẹ: Độ này con có ngủ được không? Tôi: Im lặng.
Có thể nàng sẽ đến ít hơn dù nàng đến thì cũng chả sung sướng gì. Nhưng bạn muốn về ngay. Và sẽ không ngừng bị đào thải nữa.
Vì nhiều cái oan không giải mà gây hiểu lầm thù hận muôn đời. Bạn cũng đang ganh đua với họ. Bác trai: Bây giờ tôi xin nói vài lời với cậu mợ, với cháu.
Ví dụ Tây nhìn thấy chỉ một hành động ấy mà đánh giá người Việt thiếu văn minh thì Tây dốt. em đi đâu hết một đời - mà không để lại một nhời cho ai - em đi trọn vẹn rộng dài - mà không thả lại một vài cơn thơ - em đi từ lúc bấy giờ - tôi không hiểu cứ đợi chờ em đi - em đi bởi cái lẽ gì - vì ai hay chỉ là vì đi thôi - dù sao em đã đi rồi - duy còn nỗi nhớ lặng ngồi trên mi Nơi mà vì đã nhiễm sự thờ ơ, chẳng ai ủng hộ anh.
Và bạn có quyền viết cái bạn viết. Nhưng bạn luôn có cảm giác mình chẳng phải là nghệ sỹ. Họ không tìm thấy đâu chừng nào chưa nhận ra cái nền giáo dục (và tự giáo dục) mà phần lớn tuổi thơ, tuổi vị thành niên và phần đời còn lại mà họ, chúng ta trải qua đều là những thiếu hụt nghiêm trọng.
Xu thế hiện sinh là minh chứng rõ rệt nhất cho điều đó. 1 giờ sáng nay, khi bạn tỉnh giấc, cái trạng thái ấy lại đến. Cháu đã đi đến một xã hội mà cháu sẽ đợi và sẽ rủ con người đến.
Dù gì thì gì, nó vẫn đem lại cảm giác an toàn và quyền lực tự chủ hơn những giấc mơ. Không hy vọng những ký ức không bị xáo trộn hoặc nhầm lẫn. Hôm đầu đến ngủ nhà bác, bạn cũng nghe cái tiếng ấy, khác với các loại chuông khác, mà không biết là cái gì, cứ tưởng mình mơ.
Kéo ghế ngồi xuống đầu bàn. Có người ngửa mặt trông trời. Ba năm… Ba năm thì không tính được.
Khi họ coi bạn là một đứa trẻ con thì thật khó thở nếu cứ giữ bộ mặt đạo mạo làm gì cũng quang minh chính đại của một quân tử. Thế thì là thiên tài thế nào được. Nhưng trong chủ thể, sự mặc cảm mơ hồ này vốn là một cảm giác nội tại tự nhiên.
Khi cảm thấy thua, họ có thể giao nộp hết quân cờ và xin rút lui với điều kiện được đi ở ẩn trên một hòn đảo đẹp nhiều mỹ nữ. Anh biết, nếu em viết, em sẽ viết hay hơn anh rất nhiều. Nếu giờ này tôi ở nhà, mọi người chắc đã yên tâm ngủ.