Một lần tôi chạy lại bảo một người lính rằng có đám cháy, nhưng người đó uể oải trả lời rằng đám cháy không phải ở trong khu của y. Tại sao không đem ra nói trước đi? Một người tự phụ là nhà quảng cáo chuyên môn, tất phải ngu độn lắm mới vụng về như vậy). Nhưng tôi không phải cho ông hay rằng ông đã làm vài điều mà tôi không được hoàn toàn vừa ý.
Tôi gắng hết sức để nói, nhưng chỉ phát ra được một tiếng khàn khàn. Nếu bạn muốn cấm con bạn hút thuốc chẳng hạn, đừng thuyết pháp với nó, đừng bảo nó: "Ba muốn thế này, ba muốn thế khác". Vậy muốn dẫn dụ người khác cho họ nghĩ như mình, bạn phải theo quy tắc thứ nhất này: "Cách hay hơn hết để thắng một cuộc tranh biện là tránh hẳn nó đi".
Tôi bảo bà bạn tôi rằng đồ tốt không bao giờ mắc hết, và muốn có những đồ thượng hạng, có mỹ thuật mà trả giá "bán sôn" thì được đâu, vân vân. Mà bị đuổi lại càng không thú chút nào hết. Hỡi sĩ tốt, mục đích của chúng ta là Địa Trung Hải".
Phần nhiều những người đã thành công thích nhớ lại những khó khăn buổi đầu. Các bạn anh ta chỉ trích anh ta không tiếc lời: nào là tự đắc quá, hách dịch, ích kỷ, xấu bạn, có óc phản động, đáng tống cổ ra khỏi lớp. Vì người ta khéo gợi lòng tự ái của nó.
Nhan đề đoạn đó là: "Làm cha nên nhớ. "Ông Smith, ông đã đắc lực giúp chúng tôi (nếu quả có vậy). Mới rồi, sau một tiệc rượu, chủ nhà mời tôi đánh bài.
Riêng tôi, tôi tin rằng bà ấy nói quá đáng. Bà ấy: "Ông Carnegie! Tôi hối hận đã viết cho ông một bức thư như vậy. Ráng sức lắm mới giữ được nụ cười trong cả bữa tiệc mà tôi đau khổ như bị hành hình vậy.
Khi ông Parsons về, ông ấy nói để xét lại lời ông yêu cầu và sẽ cho hay kết quả ra sao. Tôi trả lời ông ta: Tổng thống nghĩ nên giữ kín cuộc vận động đó. Nhà cất gần xong rồi thì thình lình nhà chế tạo những đồ đồng để trang hoàng phía trước nhà, cho hay rằng không giao những đồ đồng đó y hẹn được.
Nhưng Meade vì ngần ngừ trễ nãi đã làm ngược hẳn hiệu lệnh ông và để quân phương Nam thừa dịp mực nước xuống, qua sông mà thoát được, lỡ mất cơ hội độc nhất, vì chỉ một trận đó có thể chấm dứt cuộc Nam Bắc tương tàn. Nhưng nếu hư hỏng thì mặc ông!". Ông Gaw không đòi mà được.
coi, ông này bằng lòng. Nên nhớ rằng người nói chuyện với ta quan tâm tới những thị dục, những vấn đề của họ trăm phần thì chỉ quan tâm đến ta, đến nỗi thắc mắc của ta một phần thôi. Parsons, một nhà buôn, tới phòng giấy một viên chức thu thuế để kêu nài về một sự tính lộn trong số thuế của ông.
Có một chi tiết mà tôi cho là vô cùng thương tâm trong đời của ông bà. Bà cho rằng già nửa những cuộc tình duyên đều bất hạnh và kết luận như sau này: Theodore Roosevelt không khi nào làm Tổng thống Huê Kỳ được.