Cho nên xin Ngài nếu có thì giờ quá bộ lại xem giúp chúng tôi để chỉ bảo cho chúng tôi cách sửa đổi, ngõ hầu được giới chuyên môn thâu dùng, thì chúng tôi đội ơn Ngài lắm. Nên nghe lời khuyên tài tình sau này của một người đàn bà: "Muốn được người chú ý tới, trước hết phải biết chú ý tới người". Riêng tôi, tôi cho rằng người ta vô lễ với tôi, nếu trên bao thư gởi cho tôi người ta đã biên sai tên tôi.
Tôi xích lại gần ông, nghe ông diễn giải về các loài cây cỏ và những chi tiết lạ lùng về một cây rất tầm thường là khoai tây. Chúng tôi nói chuyện vui vẻ một lúc. Nhưng không hiểu vì một lẽ bí mật gì, loài cá không ưa trái cây như tôi mà lại ưa trùm.
Mới rồi, làm xong một công việc gấp, tôi gởi ông ấy coi. Cha mẹ hỏi nhau: "Làm sao cho nó thèm ăn sáng được?". Cuốn này phải là kim chỉ nam của bạn trong sự giao thiệp với người.
Nhờ trí nhớ kinh dị đó mà Jim Farley đi cổ động đắc lực cho ông Franklin D. Những lời khuyến khích của bà thay đổi hẳn đời đứa nhỏ. Anh dắt bốn người phụ lại hầu khách chứ không phải một người như thường lệ.
Tôi đã được biết anh Pete Barlow. Phải làm ngược lại như vậy mới được. Vậy chúng tôi tự tiện xin phép ông - nếu có thể được - thu xếp sao cho hàng của ông tới ga chúng tôi vào buổi sáng, nhất là những khi ông gởi nhiều hàng.
Rồi tôi lại giới thiệu với ông ấy vài nhà bán len khác vì ông ấy không muốn mua giúp tôi nữa". Cho nên một ký sự đẹp nhất trong lịch sử là hồi Đại tướng Lee, trong cuộc Nam Bắc chiến tranh, tự nhận lỗi vì ông mà đạo kỵ binh của tướng Pickett phải thất bại trong cuộc tấn công tại Gettysburg. Theodore Roosevelt không khi nào làm Tổng thống Huê Kỳ được.
Sau hết: ông nhận rằng không biết tại sao nó lại thôi ra như vậy, và ông thẳng thắn nói với tôi: "Xin ông cho biết chúng tôi phải làm sao, và chúng tôi sẽ tuân lệnh ông". Chàng thất vọng đến nỗi muốn giải nghệ đi bán xe cam nhông. Tôi chắc chắn cứ đúng luật thì tôi phải thắng trong vụ kiện đó và lần đó tôi cãi hùng hồn hơn bao giờ hết.
Khi gặp được những cái ao ước từ lâu đó, khác nào đi giữa bãi sa mạc mà gặp được dòng suối, bà tất nhiên cảm tấm lòng người cháu rể lắm và cho ngay một chiếc xe hơi lộng lẫy. Kinley không muốn phạm lòng tự ái, cũng không muốn làm cụt hứng người đó. Nhiều khi đói quá, được ít nho lót lòng chàng mừng lắm.
Bọn trẻ vội vàng làm theo ý tôi. Bà xin tôi thành thực cho biết ý kiến nên bắt chước họ không? Xin ông đừng cho rằng chúng tôi kêu nài ông đâu; cũng xin ông đừng nghi rằng chúng tôi dám tự tiện chỉ ông cách làm việc đâu.
Thú thực là tôi thất vọng. Là vì ông đã kinh nghiệm rằng những lời nghiêm trách không có một ích lợi nào cả. Bà chỉ muốn gặp được người chăm chú nghe bà, để bà có cái vui được dịp nói tới bà và những kỷ niệm của bà.