Hoá ra bác bảo tôi nghiêm túc rồi, không phải theo dõi nữa. Tôi, mọi người gọi nó dậy những hôm đi ăn giỗ, nó nằm ườn, càng gọi nó càng nằm, càng mắng nó càng nằm. Cậu thấy đấy, rút cục, chơi thường là tự do tuyệt đối và thường cướp đi tự do của kẻ khác và gieo rắc đau khổ lên kẻ khác.
Bây giờ là 12h26 đêm. Đúng là sống phải như thế, thời nào cũng cần thế. Còn đùa được nữa: Nhân loại là cá nhân bị loại, cứ cá nhân bị loại thì chính là nhân loại.
Và vì thế, nó mạnh hơn. Tôi bảo ông anh muốn nó sục thì bấm cái nút tròn bên trên thành bể. Viết là một lao động kỳ diệu.
Gã ta trông giống một tên hầu lùn của một cô nàng phù thủy chân dài với mái tóc mềm và đôi mắt sắc. Trong tay tôi không có luật… Loài người chỉ là một món đồ chơi có thể bị nó vứt đi bất cứ lúc nào.
Không, cháu không bảo bác: Biết rồi khổ lắm nói mãi đâu. Tình thường trở nên nông cạn khi phủ nhận sự ích kỷ. Chơi là tất cả mà chẳng là gì cả.
Bác sỹ dặn phải đi ngủ trước giờ này 2 tiếng. Bạn đang đóng vai một chân phục vụ và bạn sẽ hoàn thành nó trọn vẹn. Có vẻ đã thành công trong bài thuốc mị dân.
Bác sỹ cấm đá bóng cho tới hết mùa đông, dường như mất hết thú vui. Vừa tức giận vừa thương xót vừa không hiểu tại sao. Để không khóc, phải cười thôi.
Khi hắn thấy hắn không thể vượt qua hoặc không có ham muốn vượt qua. Lúc đó, tôi nghĩ điều này nhưng không nói ra: Thế người với người với nhau là gì hở chú?. Tôi muốn ông giết chết ông cụ nhà tôi.
Nói thế nào đây? Khó quá! Tốt nhất là cứ loanh quanh luẩn quẩn. Sở dĩ bạn tả khá tỉ mỉ chỗ bạn viết từ đầu đến giờ vừa là để luyện môn miêu tả mà bạn còn kém, vừa là để ngầm chứng minh đầu óc bạn vẫn khá minh mẫn. Bác không biết, buổi sáng tôi thích yên tĩnh một mình, ngồi lặng điều chỉnh cơ bắp đau nhừ, và không bị soi.
Có lẽ nên vào nhà vệ sinh, rửa mặt và tè một cái, bạn sẽ sảng khoái hơn và kể câu chuyện một cách khoáng đạt hơn… Và sự vô tư của họ là sự vô tư của những con lợn. Nhưng ta đang có những trạng thái bệnh.