Ai thích thì cứ việc viết theo cách của mình. Anh dạy em, biết, quay ngay. Ngày hôm qua cháu không học gì cả.
Tôi không hề phản đối. Tôi e rồi lại nằm nướng đến tận chiều. Tôi phải viết dù chú đầy sức mạnh, lại là công an.
Bác trai có mấy câu tủ làm bạn muốn bội thực. What I fell what I know never shine through what Ive known Ví dụ như chuyện bắt nghiện lúc nào cũng dễ chảy máu, xây xước, không biết có bị nhiễm Aids từ con nghiện không.
Tôi thương chúng vì chúng bị thời đại xô đẩy, kích thích đến sự phá luật trước khi học luật, trước khi có được một bản lĩnh và suy nghĩ chín chắn về tự do và khuôn khổ. Nếu không tự giải thoát cho nhau được, tốt hơn hết là nên ra đi. Trong nhà, tôi đã trở thành một kẻ bất trị.
Tôi làm độc giả cho tôi. Bạn cười cười, thế là vẫn chưa hết mơ rồi. Khả năng tiếp theo là họ nhận ra nhưng thiên tài thơ thì cũng đem lại cho họ xơ múi gì, đặc biệt với một đứa có vẻ ngông nghênh và không chịu nghe lời như tôi.
Tôi chẳng cần biết tương lai để làm gì. Hoặc: Con chỉ hoang tưởng. Như những giọt nước giam mình trong tủ lạnh.
Vô tâm thì cho chết! Còn phàn nàn gì nữa. Và giảm thiểu hậu quả cho thế hệ sau, cũng như tránh quả báo hiển nhiên của những sai lầm xuất phát từ lòng vị kỷ mù quáng. Nhà văn tóm lấy bất cứ ý nghĩ nào đến.
Có thể nói hắn là kẻ không bao giờ có khả năng thấu suốt nhưng cần một lí do thuyết phục hơn. Dù sao họ vẫn là bố mẹ tôi dù họ không đặt niềm tin vào tôi (dẫu một đứa con bao giờ cũng khao khát điều đó). Tôi thì quen rồi, chắc ông anh thấy lạ lắm đây.
Cháu về nhà vẫn bảo các bác chăm sóc cháu rất kỹ đấy ạ. Anh đã muốn dùng văn để chinh phục em nhưng lúc nào em cũng đoán ra được những điều anh sắp nói. Cái mà là một người thì đứng ở vị trí nào cũng có quyền nói.
Cũng có người trong số họ rất tự tin rằng mình hiểu hết, biết hết. Nếu dư luận tiếp tục ơ hờ thì bạn sẽ cư xử theo một cách khác. Càng kéo nó càng lùi lại.