Rồi, Việt Nam mặc áo đỏ thế nào cũng thắng. Y học bó tay… Mọi người cười thích thú. Đồng chí ấy sẽ cười: À, ra vậy.
Thế là không còn tâm trí mà ngờ hoặc. Có thể cháu thấy bình thường, cháu không cảm thấy gì nhưng thực sự cả nhà lo sốt vó. Đôi khi tôi mặc cảm vì sự mâu thuẫn và âm thầm chống đối này.
Không rõ là bực ai, cái gì nhưng quả bây giờ, khi xong một giai đoạn gột rửa nữa (hơi muộn?), chừng nào còn có ý định viết tiếp, tôi nôn nao muốn khạc nhổ một con người cũ to nhất trong vô số con người trong mình ra. Không để lãng phí, lãng quên khi chưa từng nhớ những đỉnh cao đã có. Đều muốn mở mang, muốn tìm đến cái chân-thiện-mỹ hiểu theo nghĩa khoáng đạt.
Ngoan ngoãn lại cũng là chơi. Được thiên tài cảm ơn, sướng nhé. Vì chúng ta đều ngoáy mũi.
Tôi bỗng không thấy xấu hổ khi mình khóc. Họ muốn sống một đời sống bình thường và muốn bạn cũng sống thế. Ông ta cho tôi làm thử hai bài toán.
Hiện sinh tách xã hội thành những cá nhân đơn lẻ, rời rạc và luôn phải chống chọi toàn bộ phần còn lại. Phía sau hai hàng cây là một lùm lau lách um tùm như rừng. Lại nhớ đến cuốn Vua bóng đá của Azit Nêxin.
Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú. Thứ mà tôi hay bẻ bai. Nhưng hiềm là dồn nén, kiềm chế cảm xúc thì phải giải tỏa để cân bằng.
Không háo hức khi bước vào và không nuối tiếc khi bước ra. Dẫu chưa diễn đạt được hết cái muốn diễn đạt. Tôi chỉ thấy rầu rĩ.
Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch. Bao nhiêu hình ảnh biểu trưng, đại diện. Mọi người cho rằng bạn sinh hoạt trái qui luật, giờ giấc lộn xộn nên luôn cố ý xoay ngược thời gian của bạn cho phù hợp với họ.
Bỏ quên cả kiệt tác nung nấu. Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi. Ngheo! Ngheo! Họ đang gọi con mèo, dưới tầng.