Vì đó, nói chung, trong thời điểm này, chỉ là một hình ảnh rỗng của một lớp người Việt mới thu nhỏ. Đôi má trắng nhợt ửng hồng. Tiếng máy của mình đã tắt.
Biết là cái ấn tượng ấy chẳng hay ho gì. Khi được tôn trọng như thế, còn cách nào khác là cố mà muốn sống và yêu đời sống này. Hoặc… Nói chung vậy thôi.
Tôi nói câu tôi từng nói với mẹ: Hai năm nữa thì teo rồi ạ. Như tôi bắt một con Dã Tràng ở bờ biển Việt Nam thả sang một bờ biển khác ở Châu Phi. Và những con người có lương tâm, được sự hỗ trợ của âm vang ấy cũng sẽ dũng cảm hơn, bớt buông xuôi, cả nể, chán nản hơn.
Và tiếp tục sứ mệnh sống đến chết thì thôi. Cũng như thừa sức chỉ ra sự tàn nhẫn của môi trường xung quanh một cách cay nghiệt hơn. Khi có những chú xe tải phóng rầm rập qua, những bụm cát phi vào mặt tôi.
Nhưng cứ thử viết xem, biết đâu làm được cái gì đó. Khi đã hay thì chắc chắn nó sẽ cho ai đó và vì cái gì đó. Nó vẫn còn hoang dã.
Một ngày thả ra nắng mặt trời. Nó còn ngộ nhận là nó có đầy tài nữa. Chỉ cần cháu làm rạng danh dòng họ là bác mãn nguyện.
Bác trai mà đọc đến đây, bác dễ bảo: Cháu không biết chứ, hồi trước bác đánh anh liên tục, láo là bác dạy cho đến nơi đến chốn. Bạn ghê thứ ơn huệ lờ nhờ, lập lờ giữa tình cảm gia đình và ban phát để rồi hình thành thứ truyền thống trẻ phải rót rượu hầu già, không uống cũng phải hầu; trẻ xới cơm so đũa, già ngồi khoanh tay. Lần bắt bài đầu họ tha vì cũng đúng về thế hệ của ta nhưng không phải ta.
Không biết bác có nhớ chuyện này không. Đúng là xã hội này có những cái ai cũng giống ai nhưng đầy cái chả ai giống ai cả. Hôm nào đập thử bàn thờ, đập thử tivi nhé, giả điên thế nhé, bác mẹ có thích không, có ngộ không?
Chỉ là một thứ cảm giác theo thói quen của kẻ cô độc, ít tiếp xúc. Được nói chuyện, được trao đổi. Cứ việc gọi tôi là thằng đạo đức giả.
Nhưng sao lòng tôi không hồi hộp, mong chờ. Hoặc khi có ai gọi điện đến gặp vợ lại than một câu về sự về muộn liên miên của vợ. Mẹ bảo: Chả khiêm tốn tí nào.