Rồi ông ta đi chỗ khác nghe điện thoại. Càng trưởng thành thì bạn càng dung hòa được điều đó. Phải biết giữ sức khỏe mà học chứ.
À, đấy là tôi đang nói về những người không có tâm. Bảo: Con học tối thế, bật đèn lên chứ. Cả những ý nghĩ này cũng quá cũ.
Nó nhét vào cặp, cái cặp là lạ, và bảo có khá nhiều thư trả lời. Ngọn lửa bén rễ rất nhanh. Đôi lúc là lạ một cách ngộ nghĩnh và khó hiểu.
Liên tưởng sơ sơ đến một trò hành xác. Bây giờ thì buôn bán nhiều, lo nhiều hơn, xã hội thực dụng hơn nên hơi khác. Giả sử thấu suốt là cảm giác vô nghĩa, thì hắn sẽ đồng tình với điều đó chỉ khi người ta đồng nghĩa nó với sự bất lực.
Cả những trận bóng ném thằng em thi đấu nữa. Biết nhau lâu mà ít nói chuyện, để xem còn chuyện gì để nói đây? Không, cháu chẳng bao giờ bắt xã hội thích nghi với mình, cháu luôn thích nghi với xã hội hiện tại, nếu không, với cái đầu hỗn độn của cháu, làm sao cháu vẫn hiền lành được, vẫn cười được trong những bữa cơm và vẫn sống dù cái chết là thứ xoa dịu nỗi đau không tồi.
Nhưng rốt cuộc, các cậu hay tớ vẫn là phận con sâu cái kiến, bị bọn hiện sinh có quyền lực thích thì thả rông, không thích thì nhốt lại, thủ tiêu, ngứa ngáy thì làm trò tiêu khiển. Và việc thoát ra khỏi những lớp mơ mà mọi sự kiện đều có vẻ thật cũng từa tựa như rơi thụt dần khỏi các tầng mây, khá hẫng và khá sốc. Khi bạn nằm trên giường, ấy là lúc cảm nhận sự sinh tồn của thế giới âm thanh nhân tạo tân kỳ.
Bà chị bảo em cứ cầm, mọi người đều nhận lương rồi, coi như để khuyến khích. Đọc cũng không thấy thích một sêri truyện toàn về tôi thế này. Bác giở cuốn sách ra, vuốt lại từng trang rồi gập vào.
Trên đó, bệnh nhân, bác sỹ, y tá… đi đi lại lại. Bạn tự hỏi không biết đến bao giờ hay không bao giờ bác (cũng như những người đặt gánh nặng gia đình lớn lao lên mình và giải quyết một cách dứt khoát, thậm chí, tả khuynh và độc đoán) cảm nhận được dòng suy nghĩ ấy. Và sẽ ngạc ngạc nhiên hơn nếu nó đã được phát minh mà tôi chưa biết bao giờ.
Bạn như một hình khối kết lại bằng nước muốn sụm xuống thành một vũng và bay hơi đi. Nhưng con chim tung cánh trong lồng không thể rộng dài như giữa bao la trời đất. Hay lại phải để tôi tiếp tục mất ngủ mà sáng tạo ra nó?
Quá nhiều lí do để sống. Mọi người đang chờ cơm tôi ở nhà. Tôi đã từng tự hỏi và kết cục là tôi quay trở lại.