Nghe thấy chúng tôi cãi cọ nhau, một người bán hàng khác chạy lại, chêm vào: Bộ đồ màu đen nào, lúc mới đầu cũng hơi thôi ra như vậy, không thể tránh được. Vì, dù có giết được nó thì vết cắn cũng không lành ngay được". Có cả hàng ngàn người bán dạo, lang thang khắp phố phường, mỏi mệt, thất vọng, lương ít.
Nếu được hai bức, ông đã cho là khá, còn được ba bức thì thật là tốt lắm. Các bạn muốn gây thiện cảm không? Hãy làm như con Cún: Quên mình và thương người. Bọn trẻ vội vàng làm theo ý tôi.
Cho nên ông cho rằng được 15 phần trăm đã là kỳ dị và nếu được 20 phần 100 thì thật là có phép mầu nhiệm. Họ tôi gốc ở Hòa Lan qua cư trú ở đây gần được hai trăm năm rồi". Anh Emile săn sóc đủ mọi bề.
một chi tiết không quan trọng. Tôi không chỉ trích ai, chê ai hết, tôi khuyến khích và khen ngợi. Hôm sau tôi gặp anh, vẻ mặt buồn tẻ nhưng có vẻ sẵn sàng để tự bào chữa.
Mới rồi ông có nói - tôi biết chắc như vậy - rằng quân đội và chính phủ đều cần có một người độc tài cầm đầu. Tôi trả lời ông ta: Tổng thống nghĩ nên giữ kín cuộc vận động đó. Lựa năm sáu bức phác họa còn dở dang, ông chạy lại nhà chế tạo và nói: "Thưa ông, tôi muốn xin ông giúp tôi một việc.
Một văn sĩ nói: "Say mê nghe lời nói của một người, tức là tôn kính người đó, mà rất ít người không cảm động trước sự tôn kính đó". Tánh tò mò của bà bị kích thích. Rồi sau xảy ra sao? Đoạn văn bản này trích trong cuốn sách thú vị của E.
Những người thợ khác đáp: "Ông chủ tới, hỏi chúng tôi, hôm nay đổ vô khuôn được mấy lần; chúng tôi đáp 6 lần và ông viết số đó lên đất". Này con, chính lúc đó cuốn sách ở tay cha rớt xuống và một nỗi sợ ghê gớm xâm chiếm cha. Nghe ông giảng giải, tôi nhận thấy ông kiên tâm và công bằng lắm.
Cuối bữa, đích thân anh dâng khách một món tráng miệng thiệt ngon. một đứa nhỏ! Cha có lỗi. Chú hiến binh đó chỉ là một người như những người khác; muốn tỏ cho người ta thấy sự quan trọng của mình.
Bà ta hé mở cánh cửa rộng thêm chút nữa rồi nhìn chúng tôi từ đầu tới chân, với một vẻ nghi ngờ. Bạn sẽ thấy như Lincoln và Roosevelt rằng muốn thành công trong bất cứ nghề nào - trừ nghề coi ngục - cần phải hiểu quan điểm của người khác". Anh em chắc hiểu rõ rằng con nít mà đem quảng cáo quá, chỉ làm hư chúng.
Dù tôi có làm cho ông ta phải tự nhận rằng ông có lỗi đi nữa thì lòng tự ái của ông cũng không cho ông chịu thua và chuẩn lời tôi yêu cầu. Chúng ta đã cho ông hay trước rằng công việc ông làm chỉ tạm thời thôi. ÔNg Lincoln giận lắm, la: "Trời cao đất dày, như vậy nghĩa là gì?"