Bi kịch chỉ đến khi họ bắt đầu khao khát nhận thức, khi họ bị ngăn cấm tình yêu, khi họ bệnh tật không có tiền chữa chạy, và hứng chịu những bất công lớn. Tập về thấy tốn nhưng cũng đáng. Tôi không thích mèo.
Và năng lực sẽ làm cho chữ nghĩa là những mảnh xương thịt bắn ra tung tóe trong cuộc va chạm có hay ho hay không. Một ngày kia quen xa xỉ, quen những buổi ăn uống, quen lúc nào cũng có thể mở miệng cười. Thế mà rồi cũng ngủ được.
Tôi gọi 2 miếng bánh ngọt và 1 chai sữa đậu nành. Ngồi trên khán đài, bạn thật muốn đụng chạm quả bóng. Công tắc ở đâu để mẹ tắt cho.
Nói thế nào đây? Khó quá! Tốt nhất là cứ loanh quanh luẩn quẩn. Tôi cũng không phản đối đâu. Chưa từng hỏi và chưa từng ai trả lời.
Từ chuyện con chó ngao mà suy lớn lên thì việc quyết định hành động của một chính quyền có thể là quyết định của một tập đoàn kinh tế. Khi bạn phải đánh nhau hoặc làm lành với chính mình, thật khó. Rồi tiến hành những hành động tàn ác trong sự thờ ơ và hỗn loạn đã được phát tán, truyền nhiễm, lây lan.
Tôi cũng có dự định ấy. Và tìm những câu trả lời cho những câu hỏi sau khi được tiếp nạp một lượng thông tin đủ để không ăn ốc nói mò. Bác gái độ này khá rảnh, hay xem tivi.
May có chỗ này tập, không thì buồn lắm. Thôi thì tôi im lặng. Đây cũng là một môi trường không tồi đối với việc rèn luyện phòng thủ và phản công.
Thầy có vẻ tốt nhưng nhu nhược. Có nhiều trạng thái mà bây giờ mới lí giải được. Và những cái xác cháy khét lẹt.
Khoảng cách từ đó đến chỗ bạn chừng 4,5 mét và bạn sẽ kịp tẩu tán tang vật. Biết chuyện này sẽ xảy ra những đến lúc thì cảm thấy khó xử. Sự vô lo của họ giết dần những thiên tài.
Con người muốn mau lành bệnh cũng thế. Cả ham muốn làm cho độc giả trở nên thông minh hơn để hiểu nhau và cùng người viết thúc đẩy nhu cầu sáng tạo trong nhau. Cổ họng hơi nghẹn và lồng ngực hơi rỗng.