Dù biết là tạm thời thôi. Lát sau, thằng em đi vào. Như một chương trình diệt virus được cài đặt vận hành theo định kỳ.
Nhưng với hiện tại ở Việt Nam, ví von như thế một chút, để thấy về tính linh hoạt trong cách cảm nhận sự hài hước lí tính thì người Việt khá khô cứng. Hơi lạ (với tôi) là khi cháy hết, những con chữ còn đọng trên nền tro xám chì tự dưng nhỏ đi. Lại còn hăng nữa chứ.
Còn nói riêng hay ngoại lệ thì đọc ít nên không biết. Số đông vẫn ngu dốt và hèn hạ. Không còn là độc quyền của đường Nguyễn Du và một vài đường khác.
Hãy coi đó là một vụ tự sát và ông được lên thiên đàng. Bởi họ đã thấy, chưa hết nhưng đã đủ thứ đồi bại của đời sống. Trước đây tôi sợ sự ra đi của mình làm họ đau đớn, hoảng loạn.
Mà tại sao ta cứ miên man thế? Tại sao ư? Vì ta ngại. Tôi bảo vâng, chắc họ chế tạo thế nào để có cái mùi chữa bệnh gì gì. Bạn hãy thử xuất hiện trong một căn phòng tầng 4 của một ngôi nhà trên phố.
Và kẻ thua chấp nhận rút súng tự tử. Cái đêm trước hôm thi, tôi về không ngủ được. Chúng như một cái thớt để họ xả nỗi hận con cá.
Nhưng rồi khi có thêm nhiều vết thương và nhiều sẹo, bạn thấy cũng được thôi. Có lần bạn tự hỏi phải chăng đó là hạn chế của mọi kẻ cô đơn. Việt Nam chơi trận này hay và nhanh hơn trận với Thái.
Nó có một vẻ đẹp trầm hùng như một bản anh hùng ca, lúc da biết như bản thánh ca, lúc lại như trẻ con líu lo. Rồi hình như cả tiếng chảo mỡ sôi dưới tầng hai. Tôi còn e ông cụ sẽ khỏe lên sau khi tiếp xúc với ông.
Khi năng lượng luôn ở trạng thái báo động, cái mới còn tỏ ra trơn nhẫy, thật khó nắm bắt. Trên đường, bác vẫn lo đủ thứ. Đôi lúc anh cảm thấy bị xúc phạm nặng nề trước những kẻ đồng hành coi nghệ thuật anh đeo đuổi là một mục tiêu thắng thua bất chấp thủ đoạn.
Này, mày bê cái kia cho chú. Vì nếu tiếng nói của bạn sẽ có trọng lực thì có ít nhiều người thấm thía cũng như nhìn nhận lại bản thân. Đều ngập trong nước mắt nhân gian.