Ngứa tay hái chơi? Không muốn nó mọc chỗ đó hút chất của cây to? Hay đem trồng nơi khác? Lại có một bức tường cạnh trường học, hôm bạn ngồi quán nước thấy ai đó đã dỡ gạch tạo thành một ô cửa sổ trên bức tường ấy. Ngay cả trong giấc mơ, ta cũng chỉ muốn ở bên nàng. Mà không xuyên sang tai bên kia.
Tôi cũng chấp nhận thế, mặc dù, với tôi, cái xe ấy vứt đi cũng được. Khuôn mặt chả biểu hiện thái độ gì. Mấy người trước mặt bọn tớ đứng vì những người trước họ cũng đứng cả lên.
Họ không hiểu biết nhiều về phương pháp giải tỏa. Bất hạnh thay, sự phong phú thuộc về muôn loài nhưng không nhiều cá nhân nạp nổi nó vào người. Đó cũng là một thứ trói buộc.
Giá mà em đến, dịu dàng bắt tôi bỏ bút. Ông thấy mắt nàng ngân lên những tia sáng kỳ lạ. Khi đó ông cụ sẽ bị sốc và không còn cớ gì để mà chờ đợi những câu chuyện của ông.
Như thế bạn sẽ bớt được nghe bài cháu phải tự xác định cho mình. Đi ra chợ Đồng Xuân chọn hàng, vất vả đèo về, rồi bán được lãi cũng thú vị lắm chứ. Nó trơ trẽn và thản nhiên đến độ bạn muốn xông vào đánh nhau với nó, muốn biến thành một thứ âm thanh man rợ hơn để đè bẹp nó.
Trú ngụ trong ấy là đàn cò. Vừa đỡ mệt sau căng thẳng, vừa đem lại cảm giác tự nhiên, hoà đồng. Thứ mà tôi hay bẻ bai.
Mẹ mua vé khách sạn cho con đi tập lại nhé. Và cảm thấy nếu không giết những kẻ còn lại, họ sẽ giết anh khi anh cự nự. Nhưng bên cạnh việc đem lại tự do để phát huy năng lực cho một số con người, có thể thấy đi hoang cũng tạo ra vô số ma cô, gái làm tiền và trẻ vô thừa nhận.
Tôi sợ những sự quen thân, gần gũi mà không hiểu nhau. Với họ, thức trắng đêm viết, đọc rồi ngủ li bì đến 3 giờ chiều không phải là triệu chứng của cô độc, bệnh tật mà là sống vô tổ chức, thiếu nghị lực. Nếu độc giả ngu đến thế thì viết ngắn dở hay viết ngắn hay đều hay cho tớ cả.
Trên đó, bệnh nhân, bác sỹ, y tá… đi đi lại lại. Đôi lúc là lạ một cách ngộ nghĩnh và khó hiểu. Đánh hay không đánh? Nghĩ mãi không ra.
Tôi dự định viết một loạt truyện (rất) ngắn để ám ảnh những người chỉ cho mình dành thời gian đọc loại truyện này. Bác gái lấy túi chườm nóng đặt lên ngực cho, bảo: Căn bản tại con ngủ nằm sấp. Rồi về tủ để đồ mặc đồ.