Tiếp theo, tưởng tượng rằng bạn đang đứng trước khán giả và bắt đầu nói. Bạn có muốn giống như ông sếp đó? Ồ, chớ nên làm rạn vỡ mối quan hệ với những người cùng làm việc, nhất là trong những trường hợp họ không có lỗi. Trên bàn chúng tôi chẳng có một bông hoa nào, phía sau cũng không có những bức tranh khổng lồ nào về quang cảnh New York hay Washington làm phông cả.
Trong bất cứ cuộc trò chuyện nào cũng cần phải biết kiềm nén chính mình. Tôi thích nói đến nỗi ở đâu cần là tôi đều có mặt, không kèm theo bất cứ một đòi hỏi nào. Những tiếng cười sẽ phá tan bầu không khí ngột ngạt căng thẳng ở những cuộc họp.
Anh còn cười đùa về tật nói lắp của mình. Tôi chỉ muốn nói cho anh biết điều này: Con trai tôi đã rất mến mộ anh. Nếu bạn hỏi phát minh vĩ đại nhất trong lịch sử là gì thì Bob sẽ trả lời ngay về sự ra đời của cái máy ảnh…
Thứ nhất, người nghe khổ sở vì không hiểu nổi. Nguyên tắc thứ ba có lẽ đáng lưu tâm nhất. Đôi lúc sự hài hước lại cực kỳ cần thiết nữa.
Và phải nói về nó một cách thật tự nhiên. Chúng ta có khiếu ăn nói thì tốt, nếu không có cũng chẳng sao. Nhưng người khách làm tôi bất ngờ nhất, không ai khác hơn là Robert Mitchum.
Bao nhiêu tự tin trước đó biến đi đâu mất, cậu không thể trình bày một cách thuyết phục để bán được một cuốn sách nào. Hãy nhớ rằng người ta đến đó để nghe bạn nói, không phải để nghe bạn đọc. Hãy đặt những câu hỏi mà mọi người đều có thể nói lên quan điểm riêng của mình.
Tôi đến chỗ Sergio và hỏi: Sergio này, họ mời anh đến đây như thế nào? Toàn những nhân vật tai to mặt lớn, Larry ạ! Nên khôn khéo linh động chọn đề tài thích hợp nhất.
Đây là một đức tính không phải là không cần thiết. Và cái gì diễn ra tiếp theo thì chắc các bạn cũng đoán được. Âm thanh duy nhất mà các thính giả của tôi nghe được là một đoạn nhạc cứ hết to rồi lại nhỏ, mà chẳng kèm theo một giọng nói nào.
Và thực sự Cuomo đã làm cho tất cả mọi người bất ngờ. Và tôi biết ai ở tình huống như tôi cũng vậy. Mọi người đều thích thú khi nói chuyện với Bob, và ngay cả những đối thủ của Bob cũng rất tôn trọng ông.
Nhưng tôi không nghĩ như vậy. Người nào không hề mắc một lỗi nhỏ cũng chẳng thể tạo ra một thành tích vĩ đại. Rồi Rogers nói thêm: Dĩ nhiên các bạn sẽ thắc mắc làm thế nào mà tôi đun nóng Đại Tây Dương lên đến 212 độ Fahrenheit được.