Lời phát biếu và hình tượng của anh để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng mọi người. Như vậy đã tạo ra áp lực tâm lý cho đối phương. Đối xử với người khác cũng giống như đánh cờ.
Cái nào hơn cái nào thiệt, người thông minh như ông chủ không thể không hiểu". Đưa lợi ích người khác ra chỗ sáng, giấu lợi ích thật của mình vào chỗ tối nhưng sẽ đạt đến mục đích của mình mà lại còn được lòng đối phương. Khi Nguyên Xuân đi thăm gia đình về cùng mọi người vui chơi đưa ra một câu đố cho Bảo Ngọc và bọn Đại Ngọc đoán.
Cô phải làm cho chàng nghĩ rằng ngoài chàng ra cô còn có bạn trai khác. Ông bạn của tôi bèn đứng thẳng lại mỉm cười xin lỗi nói rằng: "Tôi nhịn cười không được. Ngôn từ của mọi người đều có tính qui tắc do phong tục hay thói quen tạo thành.
Như vậy không cần bắt ép mà đối phương lại cảm Một phương pháp vu hồi khác là dùng ý thực mà lời hư. Con người không thể tránh khỏi thất bại.
Tìm hiểu người già và trẻ con ngoài việc điều tra tình cảm và sở thích của họ ra thì lúc bình thường cũng phải tích lũy một ít kiến thức lý tính như đọc tạp chí, xem điện ảnh, ti vi để hiểu biết về tình trạng sức khỏe, các thú vui giải trí của họ, những câu chuyện về trí thông minh của trẻ con để khi nào có cơ hội thì đem ra dùng. Then chốt của phương pháp này ở một chứ "nhử". Nếu chỉ có rắn thì dẫn đến người ta đối lập, nơi nào cũng gặp kẻ thù.
Khi anh muốn kể chuyện tiếu lâm hay nói một câu hóm hỉnh thì an toàn nhất là tự nói mình. Hôm qua cô Vương đã đánh vỡ một chiếc cốc rồi, không ngờ hôm nay lại đánh vỡ một chiếc nữa. Câu chuyện về Camaden và Plaman quả có tính chất trước đáp ứng, sau sửa đổi theo hành động của con người.
"Tôi bảo đảm" là câu nói nguy hiểm nhất. Chỉ có những người công lực xử thế thâm hậu mới có thể biến nguy thành an trong những trường Anh Lý cảm thấy khó chịu.
Cụ Nhạc hỏi vì sao, cô dâu đáp: "Thương thân nghèo khó, khiến cho phải ăn thịt của người khác". Cậu Đinh đã tiên phát chế nhân hét to: “ Bỏ dao xuống !” Khiến cho kẻ trộm bất ngờ nên mất tinh thần, bị uy thế uy hiếp không dám khinh động. Trí là gì? Tùy cơ ứng biến dùng để giải quyết sự kiện".
Trong câu chuyện này Yến Anh đã dùng phương pháp lấy lùi làm tiến tựa hồ tự đánh giá mình thấp mới bị phái đến nước Sở đó là lùi, thực tế là chế giễu vua Sở bất tài, đó là tiến. Nếu anh nói đúng thực tế. Có một lần, Tư Mã Tiêu đem 30 vạn quân nghênh chiến vừa đúng lúc quân Thục sắp thay quân cho 2/10 của 10 vạn quân về quê, tức chỉ còn lại 8 vạn lính cũ và 2 vạn lính mới chưa có kinh ghiệm chiến đấu, chắc chắn ảnh hưởng đến sức chiến đấu.
Khi chia tay nhau, cậu Vương nói với cô ý rằng: "Nói chung tôi có ấn tượng tốt về cô nhưng đây mới chỉ là sơ giao, về sau chúng ta sẽ hiểu nhau hơn". Thứ hai là phải bình tĩnh. Trước khi đi trong lòng rất khẩn trương, lo lắng cho nên khi bắt đầu nói chuyện thì nhà văn nói gì, biên tập viên cũng chỉ vâng, vâng" không thể nào mở miệng yêu cầu bản thảo.