Nhưng, trong trạng thái đang bị, tôi không muốn chứng kiến thêm nhiều sự ngộ nhận. Tiếc là tôi không phải quí khách. Chỉ biết mình mãi mãi lăn.
Nhà văn nhắm mắt lại. Nguyên nhân thì rất khó xác định. Những tâm hồn đã chết, đó là một sự tội nghiệp.
Sự quên tỷ lệ thuận với rủi ro. Hoặc trò chuyện với bà ấy nếu bà ấy có hứng thú tâm sự. Bởi nếu không, sẽ viết cho đến lúc trả lời rằng: 2 tiếng trước, tôi đang viết.
Đời đang cũ nhưng vì cũ mà có quá nhiều cái mới rình rập, chờ đợi. Bác giở cuốn sách ra, vuốt lại từng trang rồi gập vào. Sau những đau đớn thì chắc bạn tinh khôn hơn và có thêm được một số cái gì đó.
Vả lại mình là sinh viên, cô ta là giáo viên. Nằm trên giường cả ngày, lúc nào cũng có người bên cạnh nhưng ít trò chuyện được, những ý nghĩ gì diễn ra trong óc chị? Giờ thay băng, người thân bị xua ra ngoài hết, bạn đi lòng vòng. Nó muốn khám phá tôi.
Nhưng nếu họ chỉ biết vài thông tin lệch lạc… Bạn hơi buồn (và trách mình một chút xíu) khi không đủ niềm tin vào lòng bao dung cũng như sự đào sâu của họ để cảm giác khác điều này: Dễ họ nhìn bạn với ánh mắt thương hại xen chút trách móc. Đáng nhẽ tôi cũng nên biết ngoan ngoãn trong ý nghĩ và bao dung với tầm nhận thức của chú như bao ông chú khác đầy rẫy đời này. Đủ năng lực không? Và dám không? Nếu định sửa chữa, khuyên răn cho bức tranh phản ánh chính nó.
Nhưng mọi trạng thái của kẻ cô đơn hay không cô đơn, dù nó đúng hay sai, khi hắn là người tài và biểu đạt nó, nó vẫn luôn có những điểm thú vị. Tôi không cần những sự ban ơn bề trên của họ. Tưởng chăm hóa ra vẫn lười.
Con còn đau mắt đau đầu không? Tôi: Im lặng. Nhưng những người khác thế, họ tìm giải pháp cho một cuộc sống thoải mái, tự do, hưởng thụ đúng cách hơn. Tôi lại dẫn ông anh đi.
Nhưng những cái đó đâu có níu kéo được lâu những tâm hồn trẻ luôn muốn nổi loạn. Bạn thấy thế nào? Bạn có đang bị ám sát không? Hôm nay, tôi phá lệ một chút, bỏ học, nằm viết. Thằng này ăn mặc phong phanh.
Để lúc này bạn không lo nghĩ đến chuyện ra đi hay không. Ông nội tôi, 80 tuổi, ngày xưa mệnh danh là Từ Hải Hà Đông đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái đã nói câu: Thì cái thời này nó thế, phải biết lựa. Được một lúc, có một bà già đến mở cái thùng rác màu vàng trước mặt ra, sục sạo, lục lọi.