Có vẻ nó tổ chức một cuộc đấu giá. Tất cả đều không sâu đậm. Và với đòi hỏi của thời đại, như vậy mới có thể coi là bình thường.
Rồi hình như mơ thấy ai đó đã viết nó rồi. Chỉ có một cách giải quyết thôi, vứt bớt những gánh nặng vô hình đi. Tớ mà điên huyền điền thì đọc cũng đã mất cả đêm.
Vả lại, mười rưỡi là phải lên giường nằm rồi. Nhưng rồi sẽ được nhiều người yêu quí. Đường thông hè thoáng.
Và thường thì tôi giết nhưng không để hắn chết. Giá nếu biết có ai đã viết về chuyện này thú vị hơn nhiều (chắc là có rồi) thì có lẽ hắn sẽ phải nỗ lực hơn. Xuống nữa đến cái cổ họng độ này đôi lúc đau rần rật.
Họ tìm kiếm, thậm chí, săn lùng những người tài. Nó không bắt nạt được đứa mạnh thì nó bắt nạt đứa yếu hơn. Mặc dù đáng ra phải có một bức ảnh chụp khéo để đính kèm hình ảnh thì một số kẻ đa nghi mới không khăng khăng bạn bịa hoặc cho rằng bạn mô tả không hợp lôgic.
Người lớn thật buồn cười. Dù sao cũng có lẽ là một phần của truyền thống. Nhưng khỏe thì bên cạnh chất lượng, mới cho hiệu quả, năng suất cao và lâu dài.
Dù lòng tôi đang ơ hờ lắm. Bác lại bảo: Cấm tiệt đi đá bóng. cũng như không biết trong chính ý nghĩ này cũng âm ỉ một phiên tòa
Trái tim tôi nó chả sai bao giờ. Nhưng bạn muốn về ngay. Mặc dù cả cái trạng thái đào sâu vào bản chất, luôn luôn tìm tòi, âm ỉ khao khát nói ra cũng cũ; nhưng khi tự thân nó tìm ra được những bản chất có vẻ bản chất nào đó thì nó mới.
Giữa đầm lầy thông tin. Bác ơi, cháu phải sống để tìm cho bác những niềm vui và giải tỏa tinh thần lớn lao hơn những thứ tâm linh ngăn cách bác cháu ta: Cháu ăn tỏi và bác không ăn tỏi. Nhưng các chú, các chú tôi đang tiếp xúc, các chú đã hy sinh vì dân bao giờ chưa? Tôi nhìn người tinh lắm.
Tiếng còi xe ngoài đường vẫn ngân đều. Hồi chị út đỗ đại học, bác hứa bỏ, xong lại đâu vào đấy. Nó khờ nên nó chưa khai thác được mình.