Nhưng trong đời sống thì tôi dễ phức tạp hoá vấn đề. Tôi có thể chấp nhận ngay án tử hình mà không cần tranh cãi, bào chữa. Bạn chưa có cơ hội đọc những tác phẩm của Freud nhưng nghĩ ông ta tin vào sự lí giải được các giấc mơ cũng đúng.
Bác tận dụng thể hình to cao, kinh nghiệm trận mạc lâu năm, xoay người che bóng. Bởi vì, tôi hiểu đây là cái nghề mà sự hy sinh là rất cao cả: Vì nước quên thân, vì dân quên mình. Cũng như từng không thích nhiều sự không nhất quán của mình.
Nhưng đấy là chuyện của buổi sớm. Biết chỉ để biết mà thôi. Sống trong tục tĩu, người ta đâm quen, còn bắt chước theo để ai cũng như ai.
Những cái tát của cát. Kẻo lỡ ra dân tình chỉ đọc được đến đây, suy diễn lung tung thì khổ. Hy vọng bạn chưa chết trước khi viết tiếp đoạn này.
Để kiếm tiền sạch và xứng đáng theo cách của bạn. Đừng nhầm là chúng tôi lạnh với nhau. Hai tiếng trước tôi đang… Đang làm gì nhỉ? Mẹ kiếp! Cho tôi 2 tiếng nữa để nhớ ra.
Nó mở cửa sổ, thò tay ra ngoài và không hiểu bằng cách nào lấy một xập giấy vào. Mẹ: Cháu ở dưới này có ngoan không bác? Bác gái: Cháu ở đây đỡ đần tôi nhiều lắm mợ ạ, bán hàng, dọn hàng (thật ra, ở đây, tôi như một thằng nhóc, chả phải đụng tay vào việc gì to tát, thỉnh thoảng thì lấy cái tăm hộ bác, dắt xe vào hộ chị, đèo bác đi lấy hàng một tí, trông hàng hộ bác một tẹo…). - Mi tự do quá, mi đòi hỏi nhiều quá, phải vào nền nếp, phải phấn đấu học đi, khổ trước sướng sau?
Có những loại người không hạnh phúc được, khi hèn. Phải chăng sống là để phát triển nghệ thuật và làm nghệ thuật là để phát triển đời sống? Rồi những ý niệm chưa được đụng chạm đến tỏ ra hờ hững với những cái đã được bóc vỏ. Không hẳn là sợ mất cho bạn.
Có một hôm đá bóng trong mưa xong, ra sân xi măng uống nước, ngẩng lên trời theo tiếng reo của một người. Tôi dẫn ông anh vào chỗ xông hơi. Bình thường thì bạn cũng không viết dài thế này đâu, chỉ viết một vài bài thơ và viết theo hàng ngang.
Có một thời, sau mỗi câu nói, bố đều đệm thành quen câu Khổ quá. Và bác thường là người chiến thắng và đạt được mục tiêu. Cần quái gì sự thật và lí do.
Mấy ai thèm nhìn mặt nhau bao giờ. Phát thanh viên phàn nàn với vợ: Cứ dự báo thời tiết sai là người ta lại đè anh ra mà chửi. Hơi lạ (với tôi) là khi cháy hết, những con chữ còn đọng trên nền tro xám chì tự dưng nhỏ đi.