Bạn bị bóng đè hay gì gì đó từ hồi năm hay sáu tuổi. Em muốn sinh ra một đứa trẻ để anh viết về nó. Đó là một quá trình lao động và tích lũy ròng ròng của trí tưởng tượng.
Anh họ tôi cũng làm cảnh sát, thi thoảng đến phường anh ấy chơi tôi có đọc thấy những điều Bác Hồ dạy lực lượng công an, cảnh sát nhân dân: …Đối với dân phải lễ phép hòa nhã… Trong công việc phải cần kiệm liêm chính… Vậy mà, ngay trước mắt tôi thôi, có một ông vừa bị giam xe, một chú gọi lên gác giải quyết, lúc sau, có chú xuống mở khóa cho ông ta về… Nói chuyện làm ăn, chửi bậy, nguyền rủa nhoay nhoáy cả rồi. Nhưng ông cụ thì vẫn muốn sống.
Khi trí óc đầy nhóc ý nghĩ, bạn sẽ thấy máy đọc suy nghĩ hay máy phát hiện nói dối chỉ là một trò hề. (So với phần đông, chú còn là một ông chú tốt bụng và nhiệt tình nữa kia). Trơ ra một khoảng trống nhìn xuyên qua thấy một khu vườn rồi chếch ra cả ngoài con đường nhựa lở loét.
Lúc thì một vài tháng mới đến một lần. Chim vẫn hót, một số có lẽ ngủ trưa. Họ là mỗi con người.
Dành thời gian cho nhiều việc chả ra việc gì, tôi vẫn là một thằng anh không xứng đáng (chừng nào nó chưa hiểu tôi) vì không quan tâm đủ đến nó. Nhưng nếu không đồng thời âm ỉ chống lại thì chả mấy chốc mà hòa vào xu thế không lành mạnh ấy. Tôi không tự hỏi giờ này ở nhà bác mọi người không thấy tôi về sẽ làm gì.
Đâm ra nhiều người dần thờ ơ, e ngại. Sự thai nghén tương lai lúc nào cũng đứng trước rủi ro băng hoại. Một cái sự thật chẳng ảnh hưởng gì đến nền hòa bình thế giới.
Còn gần thì… Chưa thấy loạt ảnh chụp hoa sữa nào. Nếu tôi có điều gì xấu thì các chú tử hình tôi cũng được, tôi cam lòng lắm. Hơi lạ (với tôi) là khi cháy hết, những con chữ còn đọng trên nền tro xám chì tự dưng nhỏ đi.
Để tôi có thể đấm vào mặt ông ta, đập tan cái bàn rồi ra đi. Trượt theo hai bên má. Sẽ thôi cái cảm xúc của tuổi thơ bị tổn thương: Mọi người đều thần kinh, mọi người đều ích kỷ.
Và rồi họ thả xe tôi ra. Tôi đi bộ cũng được. Rốt cuộc, ta vẽ để làm gì.
Chắc bạn có chút ám ảnh về cái câu đó. Dù có lúc bác nhận ra rằng sự hy sinh mòn mỏi và sai phương pháp của bác nhiều lúc có làm ai hạnh phúc hơn đâu. Nhưng lại ý nói về sự bỏ học để theo con đường mình chọn của tôi.