- Tôi không còn biết phải làm gì nữa. Nott - hiệp sĩ áo đen - leo lên lưng ngựa bắt đầu một ngày mới không được lạc quan cho lắm. Tôi vẫn nhớ cậu, dù ngần ấy thời gian đã qua.
Bạn hãy dám tin, ước mơ và áp dụng một cách thông minh những bí mật trên đây. Đêm đen tỏa xuống bao phủ khắp khu rừng. Cây Bốn Lá thần kỳ đó sẽ mọc trong khu rừng Mê Hoặc, phía sau thung lũng Lãng Quên.
Đất ở chỗ cây bốn lá mọc luôn cần trong tình trạng đầy nước. - Dẫu sao thì ta cũng đã sống với những giấc mơ thật đẹp mấy ngày qua trong khu rừng này. - Mới đầu tôi đi rửa xe.
Bất cứ hiệp sĩ nào cũng biết rằng nguồn nước tốt nhất trong khu rừng Mê Hoặc là nước của Bà chúa hồ. Chẳng có gì ngạc nhiên khi Nott quyết định như vậy vì đó là một đặc điểm của những người tự cho là mình thiếu may mắn. Nó không chỉ kỳ diệu với các bạn mà ngay cả với chúng tôi - những người thực hiện cuốn sách này.
Không ai gặp ai, ngay cả ở những nơi họ nằm nghỉ hay cho ngựa dừng chân uống nước. - Bây giờ thì anh có thể sống đến suốt đời với sự may mắn đó. Phải nói là Good Luck là cuốn sách độc đáo, sẽ còn được nhắc đến và lan truyền đi khắp thế giới.
Cơ thể bà được tạo thành bởi một làn nước trong vắt mà ta có thể nhìn xuyên thấu qua được. Thỏa thuận trao đổi của chúng ta rất đơn giản: Ta nói cho mi biết chỗ mọc của Cây Bốn Lá thần kỳ, còn mi sẽ giết Merlin cho ta. Cư dân trong khu rừng này rất lười biếng.
Cậu chuyện cậu kể đã đến với tôi bởi vì tôi đã đi tìm nó, dù tôi không ý thức là mình đang làm như vậy. Cuốn sách được xuất bản đầu tiên ở Tây Ban Nha vào tháng 2/2004. Sequoia bắt đầu lắc lư thân hình vĩ đại của mình, cất lên tiếng nói nặng nề:
Mụ ta đứng ngay bên cạnh Nott, thân hình lập lòe phản chiếu những tia sáng hắt ra từ đống than lửa anh đã thắp đêm qua. Đó là một giọng nói buồn bã và đau đớn. Anh quá bị ám ảnh bởi thực tế đó quá đến nỗi không thể nào nhìn sự việc một cách toàn diện và sáng suốt hơn.
Rõ ràng là Merlin đã nhầm rồi. - Như vậy là cậu đã tin vào cậu chuyện vàtin rằng nó có thật? Mà cây bốn lá thì lại cần có đất đai tươi tốt mới có thể mọc lên được.
Giờ chỉ còn là vấn đề chàng đã chon đúng địa điểm hay không, nhưng chàng cũng không còn mấy lo lắng về điều đó nữa. Chàng ngồi xuống sát ngay mảnh đất của mình chăm chú nhìn và chờ đợi. Nhận ra Nott, anh mừng rỡ: