Và việc thoát ra khỏi những lớp mơ mà mọi sự kiện đều có vẻ thật cũng từa tựa như rơi thụt dần khỏi các tầng mây, khá hẫng và khá sốc. Cả hai đều không biết những sự ngắt cụt cảm hứng có thể dẫn đến lãnh cảm. Cảm thấy tốt hơn nhiều lần so với đi châm cứu hay bấm huyệt, xoa bóp.
Bạn biết thế là rất có hại, thà thức còn hơn nhưng bạn đã kiệt sức. Họ không có kinh nghiệm trong chuyện đó. Nhưng những thứ đó hơi hiếm.
Hắn có thể tự tạo sự bình thản bằng cách đó. Chưa từng hỏi và chưa từng ai trả lời. Trận trước thắng, thành phố Hồ Chí Minh có đến trên dưới 500 ca tai nạn giao thông, gấp năm lần bình thường, mấy người chết.
Cuối cùng, cái gì về với mình sẽ tự tìm về. Hôm nay, tôi lại đánh mất cảm giác bồi hồi bỡ ngỡ tuổi thơ. Lần sau thì có lẽ họ không tha vì nói đúng quá, chả chừa ai ra.
Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá. Nói hay hoặc đúng không mà thôi. Cũng không phải điệu cười sảng khoái rồi.
Thấy những tờ giấy rách thòi ra khỏi cuốn sách vừa xé và vừa gấp lại. Đôi mắt luôn nhìn thẳng nhưng chẳng nhìn vào ai cả. Vì tôi không hư hỏng, chẳng đòi hỏi gì, được vài người công nhận là tài năng, bạn bè bố mẹ cũng quí, mỗi tội không chịu học hành.
Bác lên nhắc lại bài học thuộc lòng luân lí. Không hút là không hút. Và nữa, trong những thành phần được coi là trên mức nhận thức bình dân, thiếu gì những hạn sạn đội lốt gạo cơm mà không bị phát giác cũng bởi khả năng đánh giá non kém của số đông bình dân.
Rồi cũng bước vào phòng giám đốc, nói em đã làm được gì đâu. Trong khi khả năng vận động và sức chứa của bộ óc dường như lớn hơn phần được nhân loại từng sử dụng rất nhiều. Cô ta nói: Sao anh không nhập học từ đầu năm lại nhảy vào giữa chừng, anh bỏ học nhiều quá, cái gì cũng phải có nguyên tắc.
Thôi, tôi trôi qua em rồi. À, nãy giờ quên chưa xin lỗi anh bạn vô danh bên trái. Cháu đừng nghĩ là cháu quan trọng.
Không chắc tại số phận. Giữa guồng quay, con người ai sẽ dừng lại và dành thời gian cho nhau. Đúng là đồ trẻ con phải làm ông cụ non.